Thơ thành viên » Lê Ngọc Như Quỳnh » Trang thơ thành viên » Đất nước tôi
Vào một ngày đã lâu, rất lâu
Ngày đất nước còn ngày ngày chinh chiến
Ngày đất nước chìm trong bom đạn
Bao con người ngã xuống hy sinh.
Vào một ngày tưởng chừng như vô tận
Quê hương ta còn chưa kịp mang tên
Những vết thương chưa kịp lành da thịt
Giữa thời khói lửa, những con người đi lên.
Họ đã qua những ngày tăm tối
Ngày mưa bom, bão đạn rền vang
Họ đi qua những mất mát, chia lìa
Chẳng kịp gọi hai tiếng “trở về”.
Có người đi rồi chẳng bao giờ trở lại,
Có người gửi tuổi xuân lại chiến trường.
Họ nằm xuống nơi đất mẹ yêu thương,
Để ngày sau chúng ta được đứng lên.
Họ trao lại tuổi xuân cho đất nước,
Để chúng ta lớn lên giữa hoà bình,
Để những đứa trẻ sau này được lớn
Mà chẳng biết chiến tranh là gì.
Và rồi một ngày, mồng Hai tháng Chín,
Giữa Quảng trường Ba Đình lộng gió,
Cờ đỏ sao vàng bay phấp phới,
Một thời khắc thiêng liêng của dân tộc.
Và Người cất tiếng giữa non sông:
“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập,
và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập.”
Một lời tuyên ngôn cất lên vang dội,
Một đất nước từ ấy gọi tên mình.
Việt Nam - hai tiếng thật thiêng liêng,
Hai tiếng mà bao người đã đánh đổi
Bằng tuổi trẻ, bằng máu và bằng cả cuộc đời.
Hai tiếng “độc lập” không còn là ước vọng,
Mà trở thành điều cha ông để lại.
Giữ bằng xương, viết bằng máu,
Rồi trao lại cho những thế hệ mai sau.
Và có lẽ những người nằm lại
Chẳng mong ta phải nhớ bằng những đau thương.
Chẳng mong những giọt lệ rơi mãi,
Chỉ mong đất nước này được mãi bình yên.
Mong những đứa trẻ được lớn lên
Không biết tiếng bom rơi là như thế nào,
Không biết chia lìa, không biết mất mát,
Chỉ biết quê hương qua những câu ca.
Và chúng ta - những người sinh ra sau chiến tranh,
Chưa từng biết thế nào là khói lửa,
Có thể vô tư bước đi trên phố
Mà chẳng hay dưới chân mình
Có bao người đã từng nằm xuống.
Ta lớn lên giữa màu cờ đỏ,
Được gọi hai tiếng Việt Nam mỗi ngày,
Được ước mơ, được chọn con đường mình muốn,
Được trở về trong vòng tay quê hương.
Nên hôm nay, khi tháng Chín lại về,
Khi cờ đỏ vẫn tung bay trong gió,
Ta không chỉ cúi đầu trước những người đã khuất,
Mà ngẩng đầu - tiếp bước những người đi trước.
Bởi độc lập không chỉ là một ngày tháng,
Không chỉ là một lời tuyên ngôn năm nào.
Độc lập là điều cha ông trao lại,
Là bình yên ta đang có hôm nay,
Là quê hương ta vẫn gọi bằng hai tiếng thân thương.
Và nếu một ngày, rất lâu về sau,
Có một đứa trẻ hỏi ta rằng:
“Ngày ấy, đất nước mình đã đi qua những gì?”
Ta sẽ kể về những người đã ngã xuống.
Kể về những tháng năm bom đạn đi qua.
Kể về những tuổi xuân chẳng kịp trở về.
Kể về một ngày tháng Chín năm ấy,
Khi giữa Quảng trường Ba Đình lộng gió,
cả một dân tộc lần đầu tiên
được cất lên tiếng gọi của chính mình.
Và ta sẽ nói với em rằng:
Đó là Việt Nam.
Một Việt Nam đã đi qua chiến tranh.
Một Việt Nam được viết bằng máu của cha ông.
Một Việt Nam lớn lên từ những mất mát.
Và một Việt Nam
mà chúng ta có trách nhiệm giữ gìn.
VIỆT NAM.
Đà Lạt, ngày 2 tháng 9 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.