Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Sân ga chiều cuối năm » Bài ca đất nước
Truyền thống anh hùng từ bao đời nay,
Con cháu bà Trưng, bà Triệu,
Dáng đứng hiên ngang giữa thời gian nghiệt ngã,
Gánh hai vai non nước – vẫn nhẹ tênh.
Khí phách ngàn đời không phai, không mỏi,
Tựa ánh trăng soi trên mái tranh nghèo,
Là ngọn lửa thầm lặng cháy giữa đêm đen,
Là giọt mồ hôi, là giọt nước mắt hoá thành vinh quang.
Truyền thống anh hùng vẻ vang rạng rỡ,
Xứng đáng với tám chữ vàng thiêng liêng:
“Anh hùng – bất khuất – trung hậu – đảm đang.”
Đó là những dòng chữ không viết trên giấy,
Mà khắc sâu trong từng trái tim người Việt.
Sáng mãi truyền thống anh hùng đó,
Phụ nữ Việt Nam mạnh mẽ và tự tin,
Không chỉ là bóng dáng dịu dàng sau bếp lửa,
Mà còn là chiến sĩ giữa chiến trường bom rơi.
Ngày xưa đó!
Phụ nữ Việt Nam vừa lao động, vừa sản xuất,
Vừa nuôi con, vừa viết nên những bản anh hùng ca,
Phong trào phụ nữ “Ba đảm đang” mà ra đời
Từ bữa cơm độn sắn vẫn rực một tinh thần.
Hỡi! Người con gái Việt Nam
Trong trang sử vàng chống giặc ngoại xâm
Tên em là những đoá hoa bất tử
Dáng em là luỹ tre làng đứng chắn giặc thù
Giọng em là tiếng ru đưa ta vào giấc ngủ
Mà lời em nói – có khi là lời non sông!
Sáng mãi ngời ngời người con gái Việt Nam,
Mang trong tim ngọn gió mùa thu đổi mới
Hỡi! Thử hỏi xem ai
Dám bảo không có gì đẹp hơn cô gái Việt Nam?
Đẹp lắm chứ! Cô gái Việt Nam,
Trong nắng sớm, trong cơn mưa, trong nhọc nhằn không nghỉ.
Anh hùng lắm chứ! Cô gái Việt Nam,
Vẫn nở nụ cười ngay cả khi lòng đầy bão tố.
Người con gái Việt Nam – là mẹ, là chị, là em,
Là người thắp lửa cho những ước mơ đời thường
Là tiếng gọi quê hương giữa phố phường tấp nập,
Là cánh cò bay qua kháng chiến,
Là lời ru đưa ta qua giông bão thời gian.
Có ai hiểu hết tấm lòng của phụ nữ,
Tựa biển sâu – lặng lẽ mà bao la
Tựa đất đai – âm thầm mà sinh sôi vạn vật.
Hãy nhìn vào họ bằng ánh mắt tôn trọng,
Không chỉ thấy nét duyên dáng trên đôi má hồng,
Mà còn thấy sự vĩ đại trong trái tim không ngơi nghỉ.
Bởi phụ nữ – sinh ra là để yêu thương,
Không chỉ để nhận – mà còn để cho đi,
Không chỉ là một nửa – mà là cả thế giới
Trong mỗi nhịp sống đời thường.
Và như thế,
Người phụ nữ Việt Nam
Không chỉ là một bóng dáng lặng thầm trong chiều,
Mà là linh hồn đất nước – đứng thẳng giữa đất trời,
Vừa là hoa – vừa là thép,
Vừa là lời ru – vừa là chiến công,
Vừa là hôm qua – vừa là ngày mai rực rỡ.
14h14p, ngày 12 tháng 10 năm 2025
Kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam
(20/10/1930 - 20/10/2025)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.