Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Sân ga chiều cuối năm » Bài ca đất nước
Có ai nghe tiếng vọng của bốn nghìn năm,
Nghe tiếng Đất Nước xưa vang nhịp trống hào hùng…
Có ai nghe được tiếng của từng nhịp trống sử thi
Đang ngân lên trong huyết mạch dân tộc.
Lịch sử của nước ta,
Ôi! Lịch sử của nước ta —
Vừa tươi đẹp, vừa bi hùng biết mấy.
Ngước nhìn Đất Nước bốn nghìn năm,
Mà lòng tôi trĩu nặng…
Tôi thương,
Tôi yêu,
Lịch sử nước tôi.
Trong lịch sử ấy —
Có cái đẹp,
Có cái anh hùng,
Có cả những điều linh thiêng cháy bỏng.
Tôi đã khóc,
Không biết bao lần đã khóc —
Vì những trang sử Đất Nước mình,
Làm tôi xúc động biết bao!
Đôi khi, chỉ muốn bật lên tiếng nói:
Ôi! Đất Nước tôi tươi đẹp quá!
Đất Nước tôi anh hùng quá!
Đất Nước tôi kỳ diệu biết bao!
Có những sự kiện lịch sử
Mà mỗi lần nhớ lại,
Tôi thấy lòng rộn ràng niềm tự hào…
Từ Điện Biên Phủ 1954
Đến Đại Thắng Mùa Xuân 1975 —
Tôi bỗng thấy,
Tinh thần yêu nước trong tôi
Lớn dần, lớn dần lên…
Là người trẻ,
Tôi tự hào là công dân của Việt Nam,
Và đôi lúc…
Tôi nguyện:
Kiếp sau vẫn muốn là người Việt Nam.
Xin cho tôi,
Nếu có phải ra đi —
Cũng là để chết vì quê hương,
Chết vì Đất Nước,
Chết cho lý tưởng cống hiến của mình…
Ôi! Quá khứ ấy —
Luôn là miền ký ức đẹp đẽ!
Và có đôi khi, nhỏ bé,
Tôi chỉ muốn bay lên khỏi bão táp cuộc đời,
Chỉ muốn được ngẩng cao đầu nhìn Đất Nước mình
Tươi đẹp biết bao!
Từ cột cờ Lũng Cú đến tận Mũi Cà Mau,
Có ai nghe thấy tiếng những câu hò vọng về?
Từ những làn điệu quan họ:
“Người ơi… người ở đừng về…”
Đến những đờn ca tài tử
Với tiếng lòng Dạ cổ Hoài Lang —
“Từ… là từ phu tướng…”
Rồi đến tiếng mẹ ru con mỗi tối:
Hò… ơi…
Gió mùa thu… mẹ ru mà con ngủ…
Năm canh chày… năm canh chày… thức đủ vừa năm…
Những giai điệu ấy —
Tôi yêu,
Tôi nhớ,
Tôi thương làm sao!
Có những câu hò
Từ buổi rất xưa,
Không ai nhớ rõ thời gian ra đời
Nhưng người ta vẫn truyền nhau qua bao thế hệ…
Vẫn hát,
Vẫn ru,
Vẫn giữ lại cho mai sau…
Và tôi —
Người trẻ hôm nay,
Lắng nghe tiếng vọng bốn nghìn năm lịch sử
Vang lên giữa tim mình rạo rực.
Tôi hiểu rằng:
Tổ quốc không chỉ là đất, là trời, là biển, là sông,
Mà còn là máu xương
Của bao thế hệ đã ngã xuống
Để tôi được sống hôm nay.
Tiếng vọng ấy —
Không chỉ vang lên từ sử sách,
Mà còn sống trong từng lời ru,
Từng câu hát,
Từng giấc mơ của người Việt.
Tôi nguyện đi hết cuộc đời này
Với một tình yêu cháy bỏng
Dành cho Đất Nước —
Nơi tôi được sinh ra
Nơi tôi thuộc về.
Ôi Đất Nước tôi!
Tự hào biết mấy
Khi được cất lên hai tiếng:
Việt Nam!
8/8/2025
Chào mừng kỷ niệm 80 năm
Ngày Cách mạng Tháng Tám (19/8/1945 - 19/8/2025)
Và Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2025)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.