Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới trăng sáng, gió lùa qua mái lá,
Làn điệu quan họ ngân nga giữa đêm sâu.
Tiếng hát ai như sương giăng mặt nước,
Mượt mà rơi vào lòng kẻ ngẩn ngơ.
Câu hát lượn mềm như con sông chảy,
Dạt dào thương nhớ, tha thiết gọi mời.
Bờ bến cũ ánh trăng vàng lấp loáng,
Người ơi người, có đợi nhau không?
Tiếng trao duyên rót vào tim dịu ngọt,
Mà lòng say như chén rượu đầu môi.
Chỉ một khúc mà lòng hoài vọng mãi,
Câu quan họ ôm trọn cả trời thương.
Đêm tĩnh lặng mà tình không lặng lẽ,
Giọng ai đưa ru khắp cõi mơ màng.
Sông Cầu đó, con đò xưa vẫn đợi,
Bến đợi người hay người đợi bến xưa?
Tiếng hát lắng, hồn tôi còn lưu luyến,
Giữa mênh mông ngân vọng một lời thề.
Quan họ ơi, một lần nghe đã đủ,
Say cả đời, say mãi chẳng hề nguôi.