Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 23/09/2025 22:40, số lượt xem: 304

.
Tiếng ai gọi bên kia văng vẳng xa
Như gió chiều thổi qua đồng bát ngát
Nói cùng tôi đôi chuyện thường, rất thật
Chuyện quê nhà, chuyện nhỏ giữa đời thôi.

Là chuyện về một chiều lúa trổ bông
Hương thơm nhẹ, bay vào trong ký ức
Là tiếng mẹ gọi con về rửa mặt
Giọng quen quen nghe lại thấy lòng yên.

Chuyện thường ngày đâu chẳng phải điều riêng
Mà thành nỗi thương suốt đời không dứt
Một chiếc chõng tre, một bếp rơm ấm sực
Cũng đủ làm lòng nhớ đến quay quắt quê hương.

Có ai nghe từ những ổ rơm rạ
Mùi khói hun qua mấy mái nhà tranh
Nồi cơm bốc hơi trong chiều lặng lẽ
Gợi một thời tay mẹ thắp lửa nhanh.

Bạn có nghe mùi này, nhớ đến quê hương không?
Mùi bếp củi pha trong gió đồng hun hút
Mùi áo cha sờn vai, mùi bùn non ướt
Những điều bình dị, mà quý vô cùng.

Có ai nghe tiếng xạc xào của hàng tre
Gió đi qua cũng như lời ru khẽ
Lá rung rung kể chuyện xưa rất nhẹ
Chuyện một đời ta sống giữa yêu thương.

Có ai nghe tiếng sáo vang từ trên lưng trâu
Giữa hoàng hôn, đồng làng vàng rực nắng
Âm thanh ấy như cánh chim bay thẳng
Bay về trời cao, mà gió vẫn còn ngân.

Điều bình dị – là một ánh trăng
Nằm yên trên mái rạ từ thuở nhỏ
Là tiếng mẹ dỗ em qua câu hò xưa cũ
Là bàn tay cha chai sạn – mà hiền lành.

Giữa phố phường rực rỡ sắc đèn xanh
Có khi nào ta thèm về nghe tiếng cuốc
Một khoảng trời không khói xe, không tiếng buốt
Chỉ có ta và cánh diều nhẹ tênh.

Ai bảo điều giản dị là mong manh?
Nó bền chặt hơn ngàn điều to lớn
Tôi sống nhờ những điều chân thật ấy
Như cây non mọc vững giữa ruộng đồng.

23h47p, ngày 21 tháng 9 năm 2025