Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Rồi mùa toóc rã[1], rơm khô,
Bậu[2] về quê bậu, biết mô mà tìm.


Khảo dị:
Rồi mùa toóc rã, rơm khô,
Bạn về xứ bạn, biết mô mà tìm.
Rồi mùa rạ đốt, rơm khô,
Bạn về quê bạn, biết nơi mô mà tìm.
Đây là câu ca dao ở miền Trung, ở vùng Quảng Trị.

Hai câu của bài ca dao này mới đọc tưởng chừng không liên quan, nhưng lại có sự liên quan khá tinh tế. Ý nghĩa của bài là khi mùa màng xong xuôi thì người cũng bỏ đi mất, ám chỉ lòng người phụ bạc, lúc cần thì đon đả nhưng khi xong việc thì bặt vô âm tín.

Chú thích:
[1]
Phương ngữ Quảng Trị, “toóc” có nghĩa là rạ, tức phần dưới của thân lúa còn lại sau khi gặt xong, “rơm” là phần trên của cây lúa sau khi được đập lấy hạt, “rã” có nghĩa là đổ gục xuống. “Toóc rã rơm khô” có nghĩa là khi mùa màng thu hoạch xong xuôi. Do phương ngữ nặng của người miền Trung, chữ “rã” phát âm giống với “rạ”, kèm thêm việc chữ “rạ” cũng nghĩa liên quan tới rơm rạ trong bài này, nên câu đầu nhiều người đọc nhầm thành “Rồi mùa toóc rạ, rơm khô”.
[2]
Là bè bạn hoặc có thể là người yêu


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]