題鄭十八著作丈故居

台州地闊海冥冥,
雲水長和島嶼青。
亂後故人雙別淚,
春深逐客一浮萍。
酒酣懶舞誰相拽,
詩罷能吟不復聽。
第五橋東流恨水,
皇陂岸北結愁亭。
賈生對鵩傷王傅,
蘇武看羊陷賊庭。
可念此翁懷直道,
也沾新國用輕刑。
禰衡實恐遭江夏,
方朔虛傳是歲星。
窮巷悄然車馬絕,
案頭干死讀書螢。

 

Đề Trịnh thập bát trước tác trượng cố cư

Thai châu địa khoát hải minh minh,
Vân thuỷ trường hoà đảo tự thanh.
Loạn hậu cố nhân song biệt lệ,
Xuân thâm trục khách nhất phù bình.
Tửu hàm lãn vũ thuỳ tương duệ,
Thi bãi năng ngâm bất phục thính.
Đệ ngũ kiều đông lưu hận thuỷ,
Hoàng pha ngạn bắc kết sầu đình.
Giả Sinh đối phục thương Vương phó,
Tô Vũ khán dương hãm tặc đình.
Khả niệm thử ông hoài trực đạo,
Dã triêm tân quốc dụng khinh hình.
Nễ Hành thực khủng tao giang hạ,
Phương Sóc hư truyền thị tuế tinh.
Cùng hạng tiễu nhiên xa mã tuyệt,
Án đầu can tử độc thư huỳnh.

 

Dịch nghĩa

Đất Thai Châu rộng, biển tít mù,
Mây với nước cùng hợp lại khiến cho gò đảo xanh.
Sau hồi loạn, hai hàng nước mắt chia ly cùng người cũ,
Cảnh già khách bị ruồng như một cánh bèo trôi.
Say rượu lười múa vì có ai đỡ mình đâu,
Làm thơ xong có thể ngâm nhưng ai là người nghe.
Phía đông cầu thứ năm dòng sông oán hận vẫn chảy,
Phía bờ bắc của hoàng pha, ngôi đình buồn còn đó.
Giả Nghị thấy con cú mà thương cho Vương Phó,
Tô Vũ chăn dê bị giam nơi vùng giặc.
Có thể nhớ rằng ông này vẫn có lòng ngay thẳng,
Nhưng thấy rõ nước mới áp dụng hình phạt nhẹ.
Nễ Hành thực sự sợ nên mới trốn ra Giang Hạ,
Đông Phương Sóc bịa ra truyện ngôi sao lạ.
Nơi ngõ hẹp ắt hẳn vắng bóng ngựa xe,
Đầu bàn đóm đóm dùng để đọc sách đã chết khô rồi!


(Năm 758)

Trịnh trước tác tức Trịnh Kiền, khi đó bị biếm làm tư hộ Thai Châu.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhượng Tống

Châu Thai bể rộng, đất đai gầy
Đồi núi xanh om lộn nước mây
Đôi ngả lệ sa đời loạn lạc
Một thân bèo nổi buổi đi đầy
Múa không người đỡ, già càng tủi
Thơ đọc ai nghe nín hoá hay
Dòng suối bên cầu tuôn hận mới
Mái đình trước bến buộc sầu tây
Cú kêu, họ Giả buồn thân thế
Dê giắt, chàng Tô phí tháng ngày
Nước trẻ nhờ ơn ban tội nhẹ
Ông già ngán nỗi giữ lòng ngay
Nễ Hành mắc nạn cơ nên sợ
Phương Sóc là tiên chuyện khéo thay
Ngõ hẻm vắng tanh xe với ngựa
Đóm đầu án sách chết còn đây


Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, NXB Văn hoá thông tin, 1996
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Thai Châu đất rộng biển sâu,
Mây nước nối đảo dài mầu xanh tươi.
Chia tay sau loạn, lệ rơi,
Tuổi già kẻ biếm một đời bèo trôi.
Rượu say ngại múa nào ai,
Thơ xong ngâm vịnh có người nào nghe.
Đông cầu, nước hận còn ghi,
Ao đình phía bắc sâm si mối sầu.
Giả sinh thấy cú mà đau,
Chăn dê, Tô Vũ thân tù giặc giam.
Ông này tính thẳng đăm đăm,
Cũng mừng vua mới chỉ làm tội sơ.
Nễ Hành vì sợ, trốn bờ,
Phương Sóc bịa chuyện vẩn vơ trên trời.
Ngựa xe vắng ngắt hẻm chui,
Đóm soi đọc sách chết thui đầu giường!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời