Trang trong tổng số 33 trang (322 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Đặng Hoàng Minh ngày 14/05/2026 20:45
Chí kia khó duỗi, trăm năm luống để lời bàn;
Công nọ dù chưa, một chết cũng đền ơn nước.
Gửi bởi fx256 ngày 28/02/2026 20:58
Bầu trời đêm bao la,
Mảnh ngân hà trong mắt.
Quá xa để nói rằng ta đã hiểu,
Quá gần để nói rằng ta chẳng biết.
Sao băng rơi!
Vụt qua bầu trời – vụt qua tâm trí.
Điều gì vừa bắt đầu – điều gì vừa tan biến?
Điều gì là lầm lỗi – điều gì được thứ tha?
Gửi bởi fx256 ngày 28/02/2026 20:55
Thiếu thời nào biết sắc không,
Xuân sang náo nức bận lòng trăm hoa.
Sau này thấu lẽ Xuân gia,
Trầm ngâm nệm cỏ ngắm hoa sắp tàn.
Gửi bởi fx256 ngày 28/02/2026 20:52
Đáy thu in bóng cây gầy,
Chiều rơi ánh rọi vách mây trắng loà.
Ngang đầu bất tận trời xa,
Trùng trùng trước mặt bao la ngả đường.
Gửi bởi fx256 ngày 28/02/2026 20:47
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi fx256
vào 28/02/2026 20:48
Thung sâu phù dung nở,
Đầu cành cánh hồng trang.
Bên suối nhà vắng khách,
Tự nở lại tự tàn.
Gửi bởi Nguyễn Ngọc Phước Thiện ngày 24/02/2026 22:13
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 24/02/2026 22:22
Có nên ví em tựa nắng hạ?
Em đáng yêu hơn lại hiền hoà.
Tháng năm gió đẩy nụ hoa
Trách ngày ngắn ngủi sao mà hẹn đây
Ánh mặt trời nóng cay đôi mắt
Cũng đôi lần dịu tắt bởi mây
Hoa thơm cuối buổi hương bay
Tình cờ trùng hợp hay là tự nhiên
Mùa hạ ấy em riêng còn giữ
Vẻ đẹp này bất tử không phai
Bóng đêm chẳng giấu em hoài
Vần thơ còn mãi nét ngài còn đây
Khi hơi thở còn lay sự sống
Khi mắt người vẫn ngóng vẫn trông
Và bài thơ ấy vẫn mong
Trao em cuộc sống nhờ dòng thơ tôi.
Gửi bởi hảo liễu ngày 17/01/2026 16:58
Thân trước vốn người tự cõi tiên,
Sau vì trí giác đến rừng Thiền,
Sắc màu đông tuyết còn thua thắm,
Hương chất hoàng mai lại kém duyên.
Dáng vẻ triều vương trời ái mộ,
Hằng Nga trang tỉ nguyệt ưu phiền.
Phật duyên tương cảm nên tương ngộ,
Cành ngọc lan trao tới cựu hiền.
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 24/11/2025 21:50
Cách nhau đã bốn năm chầy
Non hồng cảnh cũ còn ghi nỗi niềm
Đầu thu hoa rụng nửa thềm
Thơ hưu trằn trọc suốt đêm mỗi mình
Thế là rày đã dứt tình
Tiên ưu cạn chén, ly đình tiễn nhau
Hành trang, biết xếp ngăn nào
Áo khâu nhặt mũi mẹ bao mong chờ
Hoa vườn lặng ngóng tin thơ
Tiếng con chim khách líu lo bên hè
Sóng Tùng thoảng ngọn gió quê
Khiến ai nhớ gỏi cá mè, bỏ quan
Nước non xa mấy dặm ngàn
Hồi hương trước phải đi ngang kinh thành
Quẩn quanh cái mộng thanh bình
Về nơi cửa trúc mộng mình mình mang.
Gửi bởi Hiên ngày 21/11/2025 10:01
Vị Thành mưa sớm ướt bụi trần
Quán khách kia liễu trổ sắc xanh tươi
Mời quân mau cạn chén rượu nồng,
Dương Quan ra khỏi, chẳng còn cố nhân
Gửi bởi hongha83 ngày 30/07/2025 05:48
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 30/07/2025 07:40
Anh vẫn không chết, anh vẫn không đơn độc
Cùng người bạn đời chung thuỷ của anh
Anh đang tận hưởng vẻ đẹp phóng khoáng của bình nguyên
Lẫn cả sương mù, bão tuyết cùng thiếu thốn
Trong cảnh nghèo khó đàng hoàng, trong bước khốn cùng tự tin
Hãy tự an ủi mình, hãy sống bình tâm
Những ngày và những đêm đã được chúa trời ban phúc
Với sự lao động dịu dàng, sáng rõ và trong sạch
Tiếng chó sủa doạ đe, tiếng gió rít lên
Kẻ khốn cùng là anh, trong đêm
Với những gì nhận được từ bóng tối
Sống dở chết dở là anh với những ngày còn lại
Trang trong tổng số 33 trang (322 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.