Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Vương Duy
酌酒與君君自寬,
人情翻覆似波瀾。
白首相知猶按劍,
朱門先達笑彈冠。
草色全經細雨濕,
花枝欲動春風寒。
世事浮雲何足問,
不如高臥且加餐。
Chước tửu dữ quân, quân tự khoan,
Nhân tình phiên phúc tự ba lan.
Bạch thủ tương tri do án kiếm,
Chu môn tiên đạt tiếu đàn quan.
Thảo sắc toàn kinh tế vũ thấp,
Hoa chi dục động xuân phong hàn.
Thế sự phù vân hà túc vấn,
Bất như cao ngoạ thả gia xan.
Rót rượu mời anh, mời anh thong thả,
Nhân tình tráo trở như sóng dồi.
Đầu bạc biết nhau lâu mà còn chống gươm nhìn,
Cửa quyền quý người làm quan cười kẻ chưa ra làm quan.
Màu cỏ tất cả đều được mưa li ti làm ướt đẫm,
Cành hoa vừa muốn nở thì đã bị gió xuân lạnh lẽo thổi.
Chuyện đời như mây trôi không đáng hỏi đến,
Không bằng cứ nằm khểnh mà ăn thêm cơm.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 15:49
Hãy mời chén rượu chớ băn khoăn,
Sóng gió khôn so dạ cõi trần.
Đầu bạc biết nhau càng giữ lắm,
Cửa son khá trước lại cười lần.
Đầm đìa mặt cỏ cơn mưa bụi,
Lạnh lẽo lòng hoa buổi gió xuân.
Việc thế mây trôi chi phải hỏi,
Chẳng bằng thong thả ngủ cùng ăn.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 4
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.