Thơ » Trung Quốc » Sơ Đường » Vương Bột
滕王高閣臨江渚,
佩玉鳴鸞罷歌舞。
畫棟朝飛南浦雲,
珠簾暮捲西山雨。
閒雲潭影日悠悠,
物換星移幾度秋。
閣中帝子今何在,
檻外長江空自流。
Đằng Vương cao các lâm giang chử,
Bội ngọc minh loan bãi ca vũ.
Hoạ đống triêu phi Nam phố vân,
Châu liêm mộ quyển Tây Sơn vũ.
Nhàn vân đàm ảnh nhật du du,
Vật hoán tinh di kỷ độ thu.
Các trung đế tử kim hà tại,
Hạm ngoại Trường Giang không tự lưu.
Gác Đằng Vương cao ngất dựa bên bãi sông,
Đeo ngọc reo chuông thôi múa hát.
Cột vẽ mây bến Nam bay lúc sáng sớm,
Rèm châu cuốn buổi chiều thấy mưa núi Tây.
Mây lững lờ ngày ngày vẫn in bóng trên đầm,
Vật đổi sao dời trải đã bao thu.
Con vua ở trong gác nay ở chốn nào?
Ngoài hiên sông Trường Giang cứ chảy mãi.
Trang trong tổng số 3 trang (28 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3]
Gửi bởi hoanggiapton ngày 30/01/2018 08:42
Có 1 người thích
Đằng Vương cao ngất gác bên sông
Chuông ngọc thôi reo múa hát không
Cột vẽ Bến Nam mây bay sớm
Mành châu chiều vén Núi Tây giông
Đầm in ngày bóng mây lơ lửng
Vật đổi sao dời mấy thu ròng?
Con vua trong gác giờ đâu nhỉ?
Ngoài cửa Trường Giang vẫn xuôi giòng!
Gửi bởi Lương Trọng Nhàn ngày 11/04/2020 11:07
Đằng Vương cao ngất lầu bên sông,
Đeo ngọc reo chuông múa hát không.
Cột vẽ mây Nam bay lúc sáng,
Rèm châu chiều cuốn Tây mưa giông.
Lững lờ mây vẫn ngày in bóng,
Vật đổi sao dời trải mấy đông.
Trong gác con vua nay nào chốn?
Trường Giang ngoài cửa cứ xuôi dòng
Gửi bởi Đất Văn Lang ngày 11/11/2020 16:26
Cao các Đằng Vương dựa bãi sông
Không người vắng nhạc, tịnh mênh mông
Chiều, gió Tây Sơn lùa trướng ngọc
Sớm, mây Nam Phố quẩn đuôi rồng
Đầm soi mây trắng còn y cảnh
Vật đổi sao dời đã mấy đông
Cố chủ Đằng Vương giờ bặt bóng
Trường Giang trước mặt vẫn xuôi dòng.
Gửi bởi Lương Trọng Nhàn ngày 25/12/2020 15:30
Đằng Vương cao ngất lầu sông,
Reo chuông ngọc múa ca không có rồi.
Mây Nam cột vẽ sáng tươi,
Rèm châu chiều cuốn Tây trời mưa giông.
Lững lờ mây toả bóng lồng,
Sao dời vật đổi mấy đông gác lầu.
Con vua trong gác nay đâu?
Trường Giang ngoài cửa nước sâu xuôi dòng.
Gửi bởi hongha83 ngày 26/09/2022 19:57
Gác Đằng cao ngất bãi sông
Còn đâu ca múa nhạc rung ngọc rền
Mây nam vờn nét chạm trên
Non tây mưa tối cuốn rèm ngắm trông
Ngày trôi bóng nước mây lồng
Sao dời vật đổi chất chồng bấy nay
Con vua giờ ở đâu đây?
Ngoài kia sông vẫn đêm ngày lặng trôi
Gửi bởi Budō wéi Osu ngày 01/05/2025 09:13
Bài thơ “Đằng Vương các” của Vương Bột quả là một tuyệt tác! Đọc bài thơ, tôi cảm nhận được một không gian vừa hùng vĩ, tráng lệ lại vừa man mác buồn, gợi lên nhiều suy tư về sự đổi thay của thời gian và sự vô thường của cuộc đời.
- Hai câu đầu “Đằng Vương cao các lâm giang chử, Bội ngọc minh loan bãi ca vũ” đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về lầu các Đằng Vương. Hình ảnh lầu các cao ngất bên bờ sông, cùng với tiếng ngọc bội, tiếng chuông ngân và cảnh ca múa tưng bừng cho thấy sự giàu có, xa hoa và tráng lệ của nơi này.
- Hai câu tiếp theo “Hoạ đống triêu phi Nam phố vân, Châu liêm mộ quyển Tây Sơn vũ” lại mở ra một khung cảnh thiên nhiên đầy màu sắc và sự thay đổi. Buổi sáng, những đám mây bay trên bến Nam như được vẽ lên cột nhà, còn buổi chiều, khi rèm châu cuốn lên lại hiện ra cơn mưa trên núi Tây. Sự đối lập giữa sáng và chiều, giữa động và tĩnh đã làm cho bức tranh thêm phần sống động.
- Hai câu “Nhàn vân đàm ảnh nhật du du, Vật hoán tinh di kỷ độ thu” gợi lên dòng chảy bất tận của thời gian. Mây nhàn nhã trôi, bóng in trên mặt đầm, ngày tháng cứ thế lặng lẽ qua đi, cảnh vật đổi thay, sao dời vị trí, biết bao mùa thu đã trôi qua. Từ “du du” diễn tả sự chậm rãi, đều đặn của thời gian, nhưng cũng gợi lên một chút gì đó buồn bã, cô tịch.
- Hai câu cuối “Các trung đế tử kim hà tại, Hạm ngoại Trường Giang không tự lưu” là điểm nhấn của bài thơ, thể hiện rõ nhất nỗi niềm hoài cổ và suy tư về sự vô thường. “Đế tử” - con vua, người từng là chủ nhân của lầu các tráng lệ này, giờ đây đã ở đâu? Câu hỏi tu từ này khơi gợi sự biến đổi, mất mát của lịch sử. Đối lập với sự hữu hạn của đời người là dòng Trường Giang cuồn cuộn chảy mãi, không ngừng. Hình ảnh này vừa hùng vĩ, vừa gợi lên sự nhỏ bé, hữu hạn của con người trước vũ trụ bao la và dòng chảy thời gian vô tận.
=> Tóm lại, bài thơ “Đằng Vương các” không chỉ miêu tả vẻ đẹp của một công trình kiến trúc và cảnh sắc thiên nhiên mà còn chứa đựng những suy ngẫm sâu sắc về thời gian, lịch sử và sự tồn tại của con người. Nó mang một vẻ đẹp cổ điển, trang trọng nhưng cũng không kém phần xúc động và gợi cảm. Tôi rất thích cách Vương Bột sử dụng ngôn ngữ vừa tinh tế, vừa mạnh mẽ để diễn tả những điều tưởng chừng như trừu tượng.
Gửi bởi Cảnh Mỹ ngày 05/04/2010 22:11
Có 2 người thích
Đằng Vương Các, bài thơ hay đã được xem đến trên một ngàn lượt trên trang Thi Viện quả là điều đáng mừng, một phần vì yêu thích thơ Đường, một phần vì đam mê Hán-Việt hiện còn rất đông đảo trong công chúng độc giả. Nhưng trong bài thơ nguyên bản bằng chữ Hán đăng trên đây tôi thấy có hai chữ viết sai (chứ không phải là dị bản), đó là chữ "minh" 鳴 (cái gì phát ra tiếng kêu đều gọi là 鳴 như "minh cổ" là đánh trống, "minh loan" là tiếng phát ra của cái nhạc khí giống như nhạc ngựa, các vũ nữ xưa thường đeo vào cổ tay, cổ chân khi múa nó kêu theo nhịp nhảy, hoặc dùng tay lắc để phát ra tiếng kêu mà đệm nhạc trong khi hát) lại viết thành 明(ở câu thứ hai) và chữ "vât" 物 lại viết thành chữ "nhật"日 (ở câu thứ 6).
Vì vậy, tôi có hai đề nghị: Một là ban biên tập xem và sửa lại nếu có thể. Hai là các bạn đọc, các thành viên cần quan tâm hơn trong quá trình truy cập, để cùng nhau mài dũa cho Thi Viên ngày càng tinh tế hơn.Kính!
Gửi bởi Vanachi ngày 07/04/2010 08:45
Xin cảm ơn bạn. Thực ra cả chữ Loan cũng bị sai, mình đã sửa lại.
Trang trong tổng số 3 trang (28 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3]
Bình luận nhanh 7
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.