Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Quan quang tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào 25/01/2026 18:06
邯鄲秋過石橋邊,
想像仙蹤混俗年。
竈剩黃粱乾富貴,
樓沈銕笛舊雲煙。
此身未醒風流夢,
那日終諧火棗緣。
欲向真人前借枕,
盧生今尚抱頭眠。
Hàm Đan thu quá Thạch Kiều biên,
Tưởng tượng tiên tung hỗn tục niên.
Táo thặng hoàng lương can phú quý,
Lâu trầm thiết địch cựu vân yên.
Thử thân vị tỉnh phong lưu mộng,
Na nhật chung hài hoả táo duyên.
Dục hướng chân nhân tiền tá chẩm,
Lư sinh kim thượng bão đầu miên.
Mùa thu qua Hàm Đan, đến bên Thạch Kiều,
Ngỡ là bao năm dấu tiên đã lẫn với vết tục.
Trên bếp nồi kê vàng đã cạn giấc mơ phú quý,
Tiếng sáo sắt nơi lầu gác chìm trong mây khói xưa.
Kiếp này chưa tỉnh giấc mộng phong lưu,
Ngày ấy cái duyên ăn quả tiên rốt cuộc vẫn không xong.
Muốn mượn chân nhân chiếc gối để nằm,
Nhưng chàng Lư vẫn còn ôm đầu ngủ say.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 24/01/2026 18:06
Thu đến Hàm Đan cạnh Thạch Kiều,
Tiên phàm vết lẫn, tháng năm rêu.
Kê vàng phú quý nay đà cạn?
Tiếng địch lầu mây hút bóng chiều.
Giấc mộng phong lưu ta chửa tỉnh,
Cái duyên hoả táo vẫn còn khêu.
Chân nhân gối cũ, toan nhờ mượn,
Say mộng chàng Lư vẫn ngáy đều.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.