Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Quan quang tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào 23/01/2026 21:28
腰間長劍倚天開,
萬壑陰陰蟄凍雷。
菊徑凋傷包老圃,
松風蕭颯粵王臺。
酒躋稱聖斯無量,
詩到驚神即脫胎。
多少路前冠蓋客,
洛陽曾是看花回。
Yêu gian trường kiếm ỷ thiên khai,
Vạn hác âm âm chập đống lôi.
Cúc kính điêu thương Bao lão phố,
Tùng phong tiêu táp Việt vương đài.
Tửu tê xưng thánh tư vô lượng,
Thi đáo kinh thần tức thoát thai.
Đa thiểu lộ tiền quan cái khách,
Lạc Dương tằng thị khán hoa hồi.
Giữa lưng đeo trường kiếm, tựa vào trời xanh,
Muôn hốc núi âm u, côn trùng lạnh kêu rỉ rả.
Vườn họ Bao, mấy hàng cúc hoang tàn,
Đài vua Việt, gió thổi cội tùng xơ xác.
Rượu lên đến độ xưng thánh, thì là vô lượng,
Thơ đến chỗ kinh cả thần linh, ấy là thoát thai (xuất khẩu thành thơ).
Trên đường kia có bao nhiêu người khách đội mũ che lọng?
Từng ngắm hoa nơi đất Lạc Dương trở về.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 22/01/2026 21:28
Lưng đeo trường kiếm dựa trời mây,
Vạn hốc âm u dế thở dài.
Lối cúc điêu tàn Bao lão phố,
Gió thông réo rắt Việt vương đài.
Rượu say xưng thánh rằng vô lượng,
Thơ đến kinh thần ắt thoát thai.
Trước lối bao nhiêu người mũ lọng,
Ngắm hoa giữa chốn Lạc Dương này?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.