Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Quan quang tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào 22/01/2026 22:35
樂有天然散鬱陶,
沖寒獨自覆香醪。
無絃琴是知音客,
不朽名歸命世豪。
韶石徽聲重隔霧,
蒼梧古道半埋篙。
行人欲鼓湘靈瑟,
千載湘靈調正高。
Lạc hữu thiên nhiên tán uất đào,
Xung hàn độc tự phúc hương lao.
Vô huyền cầm thị tri âm khách,
Bất hủ danh quy mệnh thế hào.
Thiều thạch huy thanh trùng cách vụ,
Thương Ngô Cổ Đạo bán mai cao.
Hành nhân dục cổ Tương Linh sắt,
Thiên tải Tương Linh điệu chính cao.
Vui có cảnh thiên nhiên làm tan nỗi sầu muộn,
Xua cơn lạnh một mình uống rượu thơm.
Đàn không dây đó là khách tri âm,
Cái danh bất hủ đều do số mệnh lớn.
Tiếng chuỵ, nhạc thiều, lẩn trong sương móc,
Thương Ngô Cổ Đạo có mái chèo nửa bị vùi.
Người đi đường muốn gảy đàn Tương Linh,
Ngàn năm tiếng đàn Tương Linh vẫn vút cao.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 22/01/2026 22:35
Mừng có thiên nhiên giãi nỗi sầu,
Lạnh lùng mượn rượu chuốc xua mau.
Đàn không dây ấy người tri kỷ,
Danh chẳng mục do vận số vào.
Tiếng chuỷ điệu thiều, sương lẩn vọng,
Thương Ngô Cổ Đạo, mái dầm sâu.
Ai người định gảy Tương Linh sắt?
Ngàn thuở Tương Linh điệu vút cao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.