Tù đảo phương trời cảnh với ta,
Năm lần vắng mặt Tết quê nhà.
Năm thêm tuổi nữa, con chừng lớn?
Ngày đuổi xuân đi, vợ hẳn già!
Mơ Tết, mơ xuân, mơ tiếng pháo,
Nhớ nhà, nhớ cửa, nhớ cành đa.
Hai chân một chuỗi xiềng lê nặng,
Ra cửa trông về cố quận xa.


Côn Đảo, 1935

Nguồn:
1. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
2. Tổng tập văn học Việt Nam (tập 36), NXB Khoa học xã hội, 2000