Đứa mắc ghẻ ruồi, đứa lác voi,
Bao nhiêu xiêm áo cũng trơ mòi.
Người trung mặt đỏ đôi tròng bạc,
Đứa nịnh râu đen mấy sợi còi.
Trên trính có nhà còn lợp lọng,
Dưới chân không ngựa lại giơ roi.
Hèn chi chúng nói bội là bạc,
Bôi mặt đánh nhau cú lại thoi.


Nguồn:
1. Nguyễn Khắc Thuần và Nguyễn Quảng Tuân, Phan Văn Trị: cuộc đời và tác phẩm, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1986, tr. 153
2. Trần Trung Viên, Văn đàn bảo giám, NXB Văn học, 2004