Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Nguyễn Huy Oánh
越高渡險歷孤墉,
纔到明江水路通。
人亦家鄉浮石浦,
景如山水畫圖中。
護堤古木盤根厚,
請客檳榔上頰紅。
一路天心多默相,
曈曈旭日又南風。
Việt cao độ hiểm lịch cô dung,
Tài đáo Minh giang thuỷ lộ thông.
Nhân diệc gia hương phù thạch phố,
Cảnh như sơn thuỷ hoạ đồ trung.
Hộ đê cổ mộc bàn căn hậu,
Thỉnh khách tân lang thướng giáp hồng.
Nhất lộ thiên tâm đa mặc tướng,
Đồng đồng húc nhật hựu nam phong.
Vượt nơi cao, qua chỗ hiểm, trải khắp những bức thành chơ vơ,
Vừa tới sông Minh, đường thuỷ thông suốt.
Người cũng có xóm làng nơi bến đá nổi,
Cảnh đẹp như sơn thuỷ trong bức hoạ đồ.
Cây cổ thụ giữ đê, rễ bám vững chắc,
Miếng trầu mời khách, má hiện lên đỏ hồng.
Suốt dọc đường, lòng trời ngầm giúp cho nhiều,
Vầng dương ban mai hửng sáng, lại thêm làn gió nam!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Trèo cao, vượt hiểm, trải bao thành,
Nay tới sông Minh, mở thuỷ trình.
Làng xóm ven bờ, bờ nối đá;
Non sông như vẽ, vẽ nên tranh.
Miếng trầu mời khách, môi thêm đỏ;
Cây cổ kè đê, rễ bám quanh.
Suốt chặng đường này trời sẵn giúp,
Vầng hồng sáng rực, gió nam lành.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.