Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Cổ phong (cổ thể)
Thời kỳ: Nguyễn
4 bài trả lời: 3 bản dịch, 1 thảo luận
Từ khoá: viếng mộ (22) kỳ lân (1) thơ đi sứ (310)
Đăng bởi Vanachi vào 19/12/2005 01:08, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 28/03/2006 08:49

騏麟墓

河北道中五尺豐碑當大路
中有楷字大書騏麟墓
道傍故老為余言
永樂四年貢麟道死喪此土
官命立碑用存故
此事迄今已經古
但見官道蕩蕩無丘陵
其旁不封亦不樹
片石傾欺苔蘚蔓
淒風朝吹暮苦雨
吁嗟麟兮何由睹
吁嗟麟兮天上祥
骨肉委之虫蛾蠹
麟兮麟兮爾何苦
何況燕棣何如人
奪姪自立非仁君
暴怒一逞夷十族
大棒巨鑊烹忠臣
五年所殺百餘萬
白骨成山地血殷
麟兮果為此人出
大是妖物何足珍
或是爾生不忍見殺戮
先就此地捐其身
吁嗟仁獸兮騏麟
於世不見以為祥
見之不過同犬羊
若道能為聖人出
當世何不南遊翔

 

Kỳ lân mộ

Hà Bắc đạo trung ngũ xích phong bi đương đại lộ
Trung hữu khải tự đại thư kỳ lân mộ
Đạo bàng cố lão vị dư ngôn
Vĩnh Lạc tứ niên cống lân đạo tử táng thử thổ
Quan mệnh lập bi dụng tồn cố
Thử sự hất kim dĩ kinh cổ
Đãn kiến quan đạo đãng đãng vô khâu lăng
Kỳ bàng bất phong diệc bất thụ
Phiến thạch khuynh khi đài tiển man
Thê phong triêu xuy mộ khổ vũ
Hu ta lân hề hà do đổ
Hu ta lân hề thiên thượng tường
Cốt nhục uỷ chi trùng nghĩ đố
Lân hề lân hề nhĩ hà khổ
Hà huống Yên Đệ hà như nhân
Đoạt điệt tự lập phi nhân quân
Bạo nộ nhất sính di thập tộc
Đại bổng cự hoạch phanh trung thần

Ngũ niên sở sát bách dư vạn
Bạch cốt thành sơn địa huyết an
Lân hề quả vị thử nhân xuất
Đại thị yêu vật hà túc trân
Hoặc thị nhĩ sinh bất nhẫn kiến sát lục
Tiên tựu thử địa quyên kỳ thân
Hu ta nhân thú hề kỳ lân
Ư thế bất kiến dĩ vi tường
Kiến chi bất quá đồng khuyển dương
Nhược đạo năng vị thánh nhân xuất
Đương thế hà bất nam du tường.

 

Dịch nghĩa

Trên đường đi Hà Bắc có tấm bia cao năm thước dựng bên đường cái.
Trong có mấy chữ viết to theo lối chữ chân: “Mộ Kỳ Lân”
Ông lão ở bên đường bảo ta rằng:
“Năm Vĩnh Lạc thứ tư, con kỳ lân đem cống vua, chết giũa đường, chôn tại đây.
Quan trên cho dựng bia để ghi lại việc cũ.”
Việc ấy đến nay đã lâu rồi,
Nay chỉ còn thấy con đường cái quan bằng phẳng không gò đống
Cạnh bia chẳng đắp mộ cũng không trồng cây.
Phiến đá xiêu vẹo, rêu phủ mờ,
Sáng gió lạnh thổi, chiều mưa dầm dề tuôn,
Than ôi, kỳ lân vì đâu mày hiện ra?
Than ôi, kỳ lân là giống vật báo điềm lành ở trên trời!
Nay xương thịt bỏ cho sâu kiến đục.
Ôi kỳ lân! Ôi kỳ lân! Sao mày khổ thế!
Huống nữa Yên Đệ là người như thế nào?
Cướp ngôi của cháu để tự lập làm vua, y không phải là bậc nhân quân.
Để hả một cơn giận y giết cả mười họ (người ta)
Giết trung thần bằng cách đánh bằng gậy lớn và nấu trong vạc dầu lớn.
Trong năm năm giết trên trăm vạn mạng người,
Xương trắng chất thành núi, đất ngập máu.
Ôi kỳ lân! nếu mày vì kẻ ấy mà hiện ra,
Thì mày chỉ là đồ yêu quái, có gì đáng quý?
Hoặc là mày sống ở đời không nỡ nhìn cảnh chém giết,
Nên đến chỗ này mày chết trước.
Than ôi! kỳ lân là loài thú có đức nhân!
Trên trời chẳng thấy nên cho là điềm lành.
Thấy thì chẳng qua cũng như loài chó dê.
Nếu bảo kỳ lân vì thánh nhân mà hiện ra.
Thì thời ấy sao không lượn chơi sang phương Nam?

 


Theo sách cổ, kỳ lân là linh thú, báo hiệu điềm lành, đời thịnh trị, kỳ lân ra đời là có thánh nhân xuất hiện.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thế Kiệt

Ðường đi Hà Bắc ngay đường cái,
Bia cao đề chữ khải Kỳ Lân.
Bên đường ông lão kể rằng,
Ðời vua Vĩnh Lạc có lần cống lân.
Nhưng giữa đường bất thần lân chết,
Quan trên truyền để vết về sau.
Dựng bia đào mộ chôn sâu,
Việc này thuở đó đã lâu lắm rồi.
Nhìn chẳng thấy gò đồi đâu cả,
Ðất không bồi, cạnh mả không cây.
Ðá bia nghiêng đổ, rêu đầy,
Sớm mai lạnh gió, chiều rày dầm mưa.
Lân ơi hỡi, hiểu chưa chưa hiểu,
Trên trời kia báo hiệu điềm lành.
Thịt xương sâu kiến đục quanh,
Lân ơi, lân hỡi, sao đành khổ thân.
Còn Yên Ðệ thêm phần nhơ nhuốc,
Cướp ngôi vua thân thuộc cháu mình.
Nổi cơn chẳng chút thương tình,
Mười dòng họ cả gia đình diệt luôn.
Trung thần cứ luông tuồng đánh giết,
Nấu vạc dầu đến chết vạn trăm.
Năm năm bách hại muôn vàn,
Xương cao chất núi, máu tràn ngập sông.
Lân hỡi, nếu vì ông vua đó,
Mà ra đời thì có gì hay.
Ðúng là yêu quái chi đây,
Quý gì thứ đó mà ai đem thờ.
Hoặc đau lòng cuộc cờ chém giết,
Nên đến đây mi chết cho rồi.
Lân ơi, lân hỡi, lân ơi,
Người ta chưa thấy nên đời dị đoan.
Thấy rõ rồi cũng toàn dê chó.
Bảo thấy lân là có thánh nhân,
Nước Nam thời đó nhân quân,
Sao không bay liệng một lần sang chơi?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

tên người dịch

Tên người dịch là Đặng Thê Kiệt ( xem http://nguyendu.com.free.fr )

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Đường Hà Bắc tấm bia còn đó
Rành rành ghi là ‘mộ kỳ lân’
Bên đường ông lão tỏ phân
Thứ tư Vĩnh Lạc chết chôn nơi này.
Quan khắc bia để lưu việc cũ
Đến nay thành chuyện cổ xa xưa
Đường quan lồng lộng bạt gò
Cây không mọc nổi, nấm mồ tả tơi.
Tấm bia đổ bời bời rêu mọc
Suốt ngày đêm gió khóc mưa than
Tìm đâu mày hỡi kỳ lân
Phải chăng vật báu báo sanh điểm lành.
Nay xương thịt kiến ăn sâu đục
Ôi kỳ lân mày thực tội thân
Huống chi Yên Đệ bất nhân
Cướp ngôi của cháu, quỉ thần cũng căm.

Khi nổi giận giết phăng mười họ
Vạt dầu to hại kẻ trung thần
Gớm thay xương trắng máu tràn
Năm năm đã giết hơn trăm vạn người.
Nếu ra đời chỉ vì kẻ ấy
Thì lân là quỉ quái đáng khinh
Hay mầy ngán cảnh chiến chinh
Đến đây tìm chốn bỏ mình cho xong.
Ôi! Kỳ lân là dòng có đức
Đời ít trông tưởng phúc điềm lành
Đến khi tường tỏ dáng hình
Cũng phường dê chó hôi tanh thôi mà.
Nếu vì chúa thánh sinh ra
Sao không hiện nước Nam ta một lần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Bia năm thước Hà Bắc bên đường.
Trong có ghi rõ “Mộ Kỳ Lân”
Ông lão bên đường bảo ta rằng:
Vĩnh Lạc thứ tư, có lần cống lân,
Giữa đường lân chết bất thần
Nơi chôn bia dựng ghi lần đó thôi.
Việc ấy xảy ra lâu rồi,
Nay còn đường phẳng không đồi không cây
Cạnh bia chẳng đắp mộ xây.
Phiến đá xiêu vẹo, rêu đầy mờ câm
Sáng gió lạnh, chiều mưa dầm,
Vì đâu mày lại sai lầm hiện ra?
Kỳ lân giống báo điềm lành
Bỏ sâu kiến đục tan tành thịt xương.
Ôi kỳ lân! sao vấn vương!
Xuống thế cho khổ thân đường đường sang
Huống nữa Yên Đệ làm càng?
Cướp ngôi của cháu không màng cười chê
Y là bạo chúa gớm ghê.
Giết mười họ vì lời phê trung thần
Đánh gậy lớn nấu vạc dầu.
Năm năm lấy gọn trăm đầu người ta,
Xương máu ngập núi sông nhà.
Ôi kỳ lân! nếu vì kẻ ấy mà hiện ra,
Thì mày đáng quý hay là yêu tinh?
Hoặc mày sống không nỡ nhìn
Cảnh chém giết, tàn bạo nên đành chết thôi
Đến đây mày chết trước rồi.
Kỳ lân loài thú sống đời “đức nhân”
Trên trời chẳng thấy phân vân
Cứ theo truyền miệng vẫn cho điềm lành.
Nếu thật thấy rõ mối manh
Cũng phường dê chó hôi tanh khác gì.
Nếu vì thánh nhân hiện thì.
Sao phương Nam không lượn đi một lần?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời