25.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Từ phẩm
Thời kỳ: Nam Tống, Kim
7 bài trả lời: 7 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: Vũ Lăng xuân (2) cuối xuân (26)

Đăng bởi Vanachi vào 08/07/2005 17:40, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 22/03/2006 07:36

武陵春-晚春

風住塵香花已盡,
日晚倦梳頭。
物是人非事事休,
欲語淚先流。

聞說雙溪春尚好,
也擬泛輕舟。
只恐雙溪舴艋舟,
載不動、許多愁。

 

Vũ Lăng xuân - Vãn xuân

Phong trú trần hương hoa dĩ tận,
Nhật vãn quyện sơ đầu.
Vật thị nhân phi sự sự hưu,
Dục ngữ lệ tiên lưu.

Văn thuyết Song Khê xuân thượng hảo,
Dã nghĩ phiếm khinh châu.
Chỉ khủng Song Khê trách mãnh châu,
Tái bất động, hứa đa sầu.

 

Dịch nghĩa

Gió lặng, bụi thơm, hoa rụng hết,
Ngày tàn, mệt mỏi chải đầu.
Vật như xưa, người đã khác, mọi sự đều thôi rồi
Muốn nói, nước mắt đã tuôn trào.

Nghe nói ở Song Khê mùa xuân còn đẹp,
Cũng định dong chiếc thuyền nhỏ du lãm.
Chỉ sợ những chiếc thuyền nhỏ nhẹ ở Song Khê
Chở không nổi quá nhiều nỗi buồn.


Theo Du Chính Loan trong Quý Tị loại cảo, bài từ này làm năm Thiệu Hưng thứ 4 (1134) khi tác giả tị loạn về Kim Hoa, với nội dung nhớ quê cũ khi ở nơi đất khách quê người thời loạn.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Chí Viễn

Gió lắng hương trần hoa đã hết,
Dậy muộn chải đầu lười.
Vật đổi sao dời mọi việc thôi,
Chưa nói lệ tuôn rồi.

Nghe nói Song Khê xuân vẫn đẹp,
Cũng định thả thuyền chơi.
Chỉ sợ Song Khê thuyền nhỏ nhoi,
Sầu nhiều thuyền chở không trôi.


Nguồn: Nguyễn Chí Viễn, Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
24.50
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thị Bích Hải

Gió lặng, bụi thơm, hoa rụng hết,
Ngày tàn biếng chải đầu.
Thôi hết rồi, cảnh đó người đâu,
Muốn nói, lệ dầm bâu.

Nghe nói Song Khê xuân vẫn đẹp,
Cũng toan dong chiếc thuyền nhỏ nhoi,
Sầu quá nặng chở không rời.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thị Bích Hải

Hoa rơi trước gió, bụi thơm,
Ngày tàn biếng cả lược gương chải đầu.
Thôi rồi, cảnh đó người đâu?
Chưa lên tiếng đã tuôn trào lệ rơi.

Nghe Song Khê cảnh tuyệt vời,
Cũng toan dong chiếc thuyền chơi giải sầu.
Chỉ e mấy chiếc khinh châu,
Không sao chở đặng nỗi sầu bao la.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo

Gió đứng, bụi thơm hoa đã hết,
Ngày chiều biếng chải đầu.
Cảnh vật đổi thay thảy sạch làu,
Chưa nói đã rơi châu.

Nghe kể Song Khê xuân vẫn đẹp,
Muốn thả chiếc thuyền câu.
Sợ tới Song Khê chiếc thuyền câu,
Chở không nổi bao gánh sầu.


Nguồn: Nguyễn Xuân Tảo, Tống từ, NXB Văn học, 1999
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Hoà

Gió dừng, dấu vết hương hoa hết
Lúc cuối ngày mỏi mệt chải đầu
Vật đó người đâu, thôi mọi sự
Nước mắt chảy rồi nói được đâu

Nghe nói Song Khê xuân vẫn đẹp
Một con thuyền nhẹ muốn đến chơi
Chỉ sợ Song khê chiếc thuyền nhỏ
Chở sầu nhiều thuyền không thể trôi


Chữ "trần" ở câu thứ nhất, tôi theo từ điển của cụ Thiều Chửu dịch là "dấu vết".
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Đương Tịnh

Gió lặng hương tan hoa rụng hết
Chiều buông biếng chải đầu
Cảnh đấy người đâu thường là vậy
Chưa gì lệ đã mau

Xuân ở Song Khê nghe nói đẹp
Muốn thuyền xuôi một chầu
Lại sợ Song Khê thuyền quá nhỏ
Chèo không đi bởi nặng sầu

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Đình, Ngô Như Sâm

Gió lặng, hương đất, hoa rụng hết,
Trời chiều, đầu biếng chải.
Cảnh cũ người khác, việc gác tất,
Định nói, nước mắt trào.

Nghe nói Song Khê xuân vẫn đẹp,
Những muốn dạo thuyền con.
Chỉ sợ Song Khê thuyền nhỏ,
Sầu nhiều chở không hết.


Nguồn: Lê Văn Đình, Ngô Như Sâm, Các nữ nhà thơ, từ Lưỡng Tống, NXB Lao động, 2014
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời