Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Một mình vò võ chốn Hà đông[1],
Nhớ khách đầy vơi luống những trông...
Gối ngọc giấc màng êm lưới đệm,
Thoi vàng tay ngại mắc trên khung[2].
Đêm thanh lần tưởng hai phương nguyệt,
Ngày vắng buồn xem một dải sông.
Gẫm thấy một thu là một họp,
Còn hơn kẻ chực Quảng Hàn cung[3].


Chú thích:
[1]
Đông sông Ngân Hà.
[2]
Khung cửi. Do nhớ Ngưu Lang nên Chức Nữ chẳng muốn cầm thoi đan trên khung cửi.
[3]
Chỉ Hằng Nga tren cung trăng. Truyền thuyết kể rằng Hằng Nga ở lại một mình trên đó, không bao giờ được gặp lại Hậu Nghệ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]