Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
Từ khoá: thơ đi sứ (942)

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 11:35, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào Hôm nay 11:43

經柳州

岐嶇嶺外嘆投荒,
萬里無聊思渺茫。
淅瀝兼含秋雨岸,
玲瓏橘透夕陽墻。
河東路遠頻張目,
江岸樓高幾斷腸。
寂寂天涯人去後,
孤城依舊水雲鄉。

 

Kinh Liễu Châu

Kỳ khu Lĩnh Ngoại thán đầu hoang,
Vạn lý vô liêu tứ diểu mang.
Tích lịch kiêm hàm thu vũ ngạn,
Linh lung quất thấu tịch dương tường.
Hà Đông lộ viễn tần trương mục,
Giang ngạn lâu cao kỷ đoạn trường.
Tịch tịch thiên nhai nhân khứ hậu,
Cô thành y cựu thuỷ vân hương.

 

Dịch nghĩa

Đường Lĩnh Ngoại gập ghềnh, than thở đến nơi hoang vu,
Đường dài muôn dặm lòng sầu vương man mác.
Sậy trên bờ sông mang giọt sương thu lao xao,
Quýt ở mé tường ánh chiều tà chiếu rọi lóng lánh.
Đường Hà Đông xa, trông mỏi mòn con mắt,
Lầu bên sông cao, bao phen đứt ruột.
Khi con người ấy (Liễu Tông Nguyên) qua đời làm hiu quạnh cả một chân trời,
Bức thành trơ trọi ở nơi mây nước vẫn còn nguyên như xưa.


Liễu Châu là một châu thuộc tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Tên này có từ thời Đường. Khi văn hào Liễu Tông Nguyên bị đày ra đây, ông là người có chính sự tốt, được lòng dân thương mến nên thường gọi nơi đây là Liễu Châu để tưởng nhớ.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]