Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Lê Quang Định » Hoa Nguyên thi thảo
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 08:08
宜溝秋色掛梧枝,
霜淡更深酒力微。
牛女影斜烏夜噪,
關山月冷鴈南飛。
人情欲巧多爭線,
客思無聊漫晒衣。
佳節恐牽離別況,
且憑欹枕夢中歸。
Nghi Câu thu sắc quải ngô chi,
Sương đạm canh thâm tửu lực vi.
Ngưu nữ ảnh tà ô dạ táo,
Quan sơn nguyệt lãnh nhạn nam phi.
Nhân tình dục xảo đa tranh tuyến,
Khách tứ vô liêu mạn sái y.
Giai tiết khủng khiên ly biệt huống,
Thả bằng khi chẩm mộng trung quy.
Cảnh thu ở Nghi Câu mắc trên ngọn ngô đồng,
Sương rơi trong đêm khuya (thấy lạnh lẽo), (nhưng ta thì) tửu lượng kém.
Bóng người ngưu nữ xế nghiêng, quạ kêu rộn trong đêm,
Ánh trăng trên núi xa lạnh lùng, đàn nhạn bay về nam.
Người đời thường muốn cầu cho khéo tay, ai cũng tranh nhau xâu chỉ,
Lòng người khách phương xa buồn bã cứ phơi áo mãi (không thể về quê được).
Gặp thời tiết đẹp nhưng lại sợ rằng vương vấn thêm nỗi niềm chia cách,
Nên dựa gối nằm để được về trong mơ.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 08:08
Ngô đồng giữ vẻ cảnh thu sang,
Rượu kém, đêm khuya sương móc tràn.
Ngưu nữ gặp nhau, ô rộn tiếng,
Quan san trăng lạnh, nhạn về nam.
Lắm cô cầu khéo, tranh xâu chỉ,
Tình khách thêm buồn, áo móc khan.
Giai tiết thêm e niềm cách biệt,
Chi bằng tựa gối mộng hồi hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.