Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Lê Quang Định » Hoa Nguyên thi thảo
Đăng bởi hongha83 vào 31/10/2025 08:56
霜凋殘葉露濡枝,
不覺年華已換時。
夢入杯棬芳澤在,
望迴枌梓白雲馳。
關山有路牽離恨,
湖海無階達孝思。
難假桑蓬供爼豆,
也應悔作好男兒。
Sương điêu tàn diệp lộ nhu chi,
Bất giác niên hoa dĩ hoán thì.
Mộng nhập bôi quyền phương trạch tại,
Vọng hồi phần tử bạch vân trì.
Quan sơn hữu lộ khiên ly hận,
Hồ hải vô giai đạt hiếu tư.
Nan giả tang bồng cung trở đậu,
Dã ưng hối tác hảo nam nhi.
Sương làm lá tàn tạ, móc đầm cành,
Bất giác đã qua tuổi hoa niên.
Mộng quay về chén bát gỗ, hương thơm còn đó,
Ngoảnh đầu nhìn quê hương, mây trắng mờ bay.
Núi non có đường chăn dắt nỗi hận xa quê,
Biển hồ không có bậc thềm để thấu đạt tấm lòng hiếu.
Nếu như thoả chí tang bồng cũng khó mà bày đồ để cúng tế mẹ,
Thì cũng nên hối hận dù là một đấng nam nhi giỏi giang.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Sương cỗi lá móc đầm cành,
Tháng ngày thấm thoắt tuổi xanh đã chầy.
Mộng về chén bát ơn dày,
Quê hương ngoảnh lại làn mây trắng màu.
Quan san, ly hận càng sâu,
Hải hồ, chữ hiếu dễ đâu vẹn toàn.
Tang bồng khôn đổi cỗ bàn,
Cũng nên hối đã trót làm tài trai.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 01/02/2026 17:20
Sương gieo lá rụng, móc mềm cây,
Năm tháng đâu hay đã luống ngày.
át chén hằng mơ, hương vẫn đượm,
Quê hương ngoảnh lại, trắng màn mây.
Nỗi xa, non núi bao đường dắt,
Lòng hiếu, biển hồ chẳng bến phơi.
Thoả chí tang bồng khôn tế mẹ,
Cũng nên tủi hổ phận làm trai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.