Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Giáp Thìn năm mới bước sang,
Tháng ba mười sáu khắp ngàn phi tai.
Mặt trời chẳng có ban mai,
Nội ngày âm ỉ lài rài mưa dông.
Nước thì tràn rẫy đầy sông,
Gió thêm vi vút người đồng sợ thay.
Thổi sao cây ngã nhà bay,
Tàu chìm ghe úp khốn thay nhiều bề.
Trên bờ cây ngã nằm kề,
Dưới sông thây nổi bộn bề nước trôi.
Xem nghe lòng cũng thương ôi,
Thảm người bạc mạng không nguôi sự buồn.
Ghe chài lại với ghe buôn,
Sóng xao mắt vốn gió tuôn hết lời.
Dòng xanh thây nổi đòi nơi,
Dân đen phải hại số trời biết sao.
Một đem gió dữ mưa rào,
Tổn dân hại vật biết bao mà rằng.
Lắm nơi nước lụt khoả ngang,
Lúa trôi, nhà sập cả ngàn vong thân.
Quan trên cũng có lòng nhân,
Lúa tiền truất cấp muôn phần thảm thương.
Nghèo nàn nước lửa vô thường,
Thảm cho thiên hạ gặp đường gian nan.
Của hao bao quản muôn ngàn,
Gọi là hữu phước đặng toàn ấy hơn.
Những người vô phước chớ hờn,
Trời che đất chở công ơn cao dày.
Xét ra cho rõ lẽ nầy,
Số trời trước định lúc này phải mang.
Nhưng mà tấc dạ nào an,
Cảm thương nhơn vật mắc đàng trầm luân.
Nghe ta tinh cũng nhằm chừng,
Sáu mươi đại biến tưng bừng là nay.
Lắm nơi xảy gặp rồng bay,
Sụp nhà hại mạng thảm thay nhiều bề.
Gò Công nghe bão nặng nề,
Bình Duân, Long Kiểng gần kề hải duyên.
Thương tàn nghe nói quá thiên,
Bình Điền, Tân Thạnh dân truyền vài mươi.
Thương thay còn lại những người,
Đói cơm lạnh áo buồn cười bể dâu,
Nghe điều thiệt hại đâu đâu,
Mà mình trong ấy cũng đau đớn lòng.
Kể nơi bị trận bạo phong,
Sài Gòn, Chợ Lớn cũng đồng hư hao.
Mỹ Tho Cửa Tiểu ba đào,
Bến Tre, Cần Giuộc, Vũng Tàu, Đồng Tranh.
Cần Giờ, Bà Rịa chung quanh,
Thảy đều hư hại đành rành chẳng sai.
Vĩnh Long, Sa Đéc một vài,
Cần Thơ cây ngã, lầu đài vô can,
Sóc Trăng song đặng bình an,
Nhưng có tràm gãy nơi đàng gian cơ.
Rủi may thiệt cũng không ngờ,
Vũng Thơm nhà sập một vài năm mươi.
May không hại đến mạng người,
Cho hay là số tại trời khỏi mang.
Hoạ rơi cho tới Nam Vang,
Ba Nam người vật mắc nàn biết bao.
Các đường dây thép cột cao,
Hơn hai mươi cái gãy nhào nằm cong.
Ngã đè dây đứt không thông,
Xem ra của nước cũng đồng hư hao.
Trong khi mưa rảnh gió rao,
Khóc con, kể vợ lao xao xiết nào.
Nghe càng ruột héo gan bào,
Những điều trông thấy như dao cắt lòng.
Không cùng kể hết đục trong,
Hổ người tai mắt có không ắt tường.
Cảm thay dân phải thuỷ ương,
Sóng xao, gió tạt đoạn trường thiết tha.


Bài ca dao nói về trận lụt năm Giáp Thìn 1904.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]