Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Cổ phong (cổ thể)
Thời kỳ: Nguyễn
7 bài trả lời: 7 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: Nguyệt dạ ca (2)

Một số bài cùng từ khoá

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi Vanachi vào 28/04/2006 08:12, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 28/09/2008 21:59

月夜歌其一

露如珠兮月如瑳,
倏往來兮照予懷。
惋故人兮天涯,
愛不見兮心徘徊。
苔荒神女廟,
雲散楚王臺。
明月光如許,
我思之人兮焉在哉。

 

Nguyệt dạ ca kỳ 1

Lộ như châu hề nguyệt như sai,
Thúc vãng lai hề chiếu dư hoài.
Uyển cố nhân hề thiên nhai,
Ái bất kiến hề tâm bồi hồi.
Đài hoang Thần nữ miếu,
Vân tán Sở vương đài.
Minh nguyệt quang như hử,
Ngã tứ chi nhân hề yên tại tai?

 

Dịch nghĩa

Sương như hạt châu chừ, trăng như ngọc,
Vụt qua lại chừ, soi chiếu lòng ta.
Người xưa dịu dàng chừ phương trời,
Yêu như không gặp chừ lòng bồi hồi.
Rêu hoang miếu Thần Nữ,
Mây tan đài Sở Vương.
Ánh trăng sánh như vậy,
Người mà ta nhớ chừ, ở nơi đâu?


Tham khảo: Bản sao từ bản chép tay của Nguyễn Văn Hoàn, do TS. Nguyễn Xuân Diện cung cấp

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của (Không rõ)

Sương giọt ngọc, nguyệt ánh ngà
Du du rọi rọi hồn ta gieo sầu,
Người xưa duyên dáng nơi đâu
Xa xôi cách trở lòng rầu chẳng nguôi.
Miếu Thần Nữ - ngói rêu phơi
Đền đài Vương Sở - nền trời mây tan,
Đêm nay vằng vặc trăng vàng
Hỡi người trong mộng, biết nàng phương nao?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của (Không rõ)

Sương như hạt châu chừ trăng như ngọc
Vụt qua lại chừ soi chiếu lòng ta
Người xưa dịu dàng chừ phương trời
Yêu không gặp chừ lòng bồi hồi
Rêu hoang miếu Thần Nữ
Mây tan đài Sờ Vương
Ánh trăng sáng như vậy
Người mà ta nhớ chứ, ở nơi đâu?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Nhất Lang

Trăng ngời, sương móc như châu
Soi hồn cô quạnh thêm sầu lòng ta
Cố nhân ở tận trời xa
Yêu nhau không gặp thiết tha ngậm ngùi
Sở Đài mây lạnh lùng trôi
Miếu hoang Thần Nữ ai người sửa sang
Tứ bề trăng giãi mênh mang
Nhớ thương nào biết gửi chàng nơi đâu.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Trăng ngà sương móc châu sa,
Rập rờn qua lại lại qua ngời ngời.
Cố nhân góc bể chân trời,
Yêu nhau chả gặp ngậm ngùi lòng nhau.
Miếng hoang thần nữ rêu rầu,
Đài cao vua Sở một màu mây hoang.
Bốn bề trăng sáng mênh mang,
Người ta mong nhớ giờ đang nơi nào.


Nguồn: Hồ Xuân Hương thơ chữ Hán - chữ Nôm & giai thoại, Bùi Hạnh Cẩn, NXB Văn hoá - Thông tin, 1999
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Móc như hạt châu chừ trăng ngọc ngời
Qua lại chừ lòng ta soi
Nhớ cố nhân chừ chân trời
Yêu không gặp chừ lòng bùi ngùi
Rêu mờ miếu Thần nữ
Mây tản bay Sở đài
Trăng sáng ngời như thế
Ở nơi đâu chừ người ta mong nhớ ơi


Nguồn: Hồ Xuân Hương thơ chữ Hán - chữ Nôm & giai thoại, Bùi Hạnh Cẩn, NXB Văn hoá - Thông tin, 1999
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cao Tự Thanh

Sương như châu chừ trăng như mây,
Cứ lại qua chừ soi lòng này.
Hờn người xưa chừ nơi chân trời,
Nhớ không gặp chừ lòng bồi hồi.
Miếu Thần nữ rêu phủ,
Đài Sở vương mây phai.
Trăng trong sáng như thế,
Người nơi đâu chừ người ta thương ơi.


Nguồn: Cao Tự Thanh, Việt Nam bách gia thi, NXB Văn hoá Sài Gòn, 2005
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Sương như hạt châu chừ, trăng sáng ngời,
Vụt lại qua chừ, soi chiếu lòng ta.
Hận người xưa dịu dàng chừ chân trời,
Yêu như không gặp chừ lòng bồi hồi.
Đài hoang miếu Thần Nữ,
Mây tan đài Sở Vương.
Ánh trăng sáng như thế,
Người trong mộng nhớ chừ, ở phương nào?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời