Nay ta hát một thiên ái quốc,
Yêu gì hơn yêu nước nhà ta.
Trang nghiêm bốn mặt sơn hà,
Ông cha để lại cho ta lọ vàng.
Trải mấy lớp tiền vương dựng mở,
Bốn ngàn năm giãi gió dầm mưa,
Biết bao công của người xưa,
Gang sông, tấc núi, dạ thưa, ruột tằm.
Hào Đại Hải âm thầm trước mặt,
Dải Cửu Long quanh quất miền tây,
Một toà san sát sinh thay,
Bên kia Vân, Quảng, bên này Côn Lôn.
Vẻ gấm vóc nước non thêm đẹp.
Rắp những mong cơ nghiệp dài lâu.
Giống khôn há phải đàn trâu,
Giang sơn nỡ để người đâu vẫy vùng?
Hai mươi triệu dân cùng của hết,
Bốn mươi năm nước mất quyền không.
Thương ôi! công nghiệp tổ tông,
Nước tanh máu đỏ, non chồng thịt cao.
Non nước ấy biết bao máu mủ.
Nỡ nào đem nuôi lũ Sài Lang?
Cờ ba sắc, xứ Đông Dương,
Trông càng thêm nhục, nói càng thêm đau!
Nhục vì nước, mà đau người trước,
Nông nỗi này, non nước cũng oan.
Hồn ơi về với giang san,
Muôn người muôn tiếng hát ran câu này:
“Hợp muôn sức ra tay quang phục.
Quyết có phen rửa nhục báo thù...”
Mấy câu ái quốc reo hò,
Chữ đồng tâm ấy phải cho một lòng.


1910

Bản ở trên theo Thơ văn Phan Bội Châu.

Bản dưới đây theo Thi văn quốc cấm thời thuộc Pháp:
Nay ta hát một câu ái quốc,
Yêu gì hơn yêu nước nhà ta.
Nghiêm trang bốn mặt sơn hà,
Ông cha ta để cho ta lọ vàng.
Trải mấy lớp tiền vương dựng mở,
Bốn ngàn năm giãi gió dầm mưa.
Biết bao công của người xưa,
Giang sông tấc núi dạ dưa ruột tằm.
Hào Đại Hải ầm ầm trước mắt,
Giải
Cửu Long quanh quất miền Tây.
Một toà san sát xinh thay.
Bắc
kia Vân, Quảng, Nam này Côn Lôn.
Vẻ gấm vóc nước non thêm đẹp,
Chắc
những mong cơ nghiệp dài lâu.
Giống khôn há phải đàn trâu,
Giang sơn nở để người đâu vẫy vùng.
Hăm lăm
triệu người cùng của hết,
Sáu mươi năm trước mất quyền không.
Thương ôi công nghiệp tổ tông!
Biển tuôn
máu chảy, non chồng thịt cao!
Non nước ấy biết bao máu !
Nỡ nào đem nuôi lũ sài lang?
Cờ ba sắc xứ Đông Dương,
Trông càng thêm nhục, nói càng thêm đau!
Nhục vì nước mà đau người trước;
Nông nỗi này non nước cũng oan.
Hồn ơi về với giang san!
Muôn người muôn tiếng hát vang câu này:
Hợp muôn sức ra tay quang phục;
Quyết phen này rửa nhục báo thù.
Một
câu ái quốc reo hò,
Xin người trong nước phải cho một lòng.
Nguồn:
1. Thơ văn Phan Bội Châu, NXB Văn Học, tháng 11-1985
2. Thái Bạch, Thi văn quốc cấm thời thuộc Pháp, NXB Khai Trí, 1968