Lời tựa của ấn bản đầu tiên
Tác giả của tập sách này chưa từng suy nghĩ như hôm nay. Anh ta bỏ nhiều ngày đi lang thang trong sự hư hỏng đương thời, mắc những sai lầm và dốt nát. Những đau buồn trở nên rất xứng đáng, từ đó chúng đã cảnh báo anh ta và Thiên Chúa đã cho anh ta ân sủng hiểu được lời cảnh báo ấy. Anh ta đã phủ phục trước bàn thờ bị bỏ bê lâu ngày, anh ta tôn thờ Đấng Toàn Thiện và kêu cầu Đấng Toàn Năng, như một người con vâng phục Giáo Hội, bất xứng nhất nhưng có đầy thiện ý.
Tình cảm về sự yếu đuối và kỷ niệm về sự sa ngã đã hướng dẫn người viết khi soạn tác phẩm này vốn là sự tuyên xưng đức tin đầu tiên sau một thời gian dài im lặng trong văn học: tác giả hy vọng rằng người ta sẽ không tìm thấy ở đây điều gì trái với đức bác ái mà khi trở thành kitô hữu tác giả phải dành nó cho những người tội lỗi mà trước đây tác giả đã từng sống buông tuồng như họ.
Tuy nhiên đôi ba bài đã phá vỡ sự im lặng mà tác giả chủ tâm bắt mình phải viết, nhưng độc giả sẽ nhận thấy rằng chúng hướng đến những hành động công khai, những biến cố rõ ràng đã được an bài khiến người ta chỉ thấy trong những bài thơ ấy sức mạnh một chứng từ cần thiết, một lời thú tội (confession) được thúc giục bởi ý tưởng của một bổn phận tôn giáo và của niềm hy vọng vốn có của người Pháp.
Từ rất trẻ, nghĩa là cách nay mười, mười hai năm, tác giả đã cho in những bài thơ hoài nghi và sầu muộn. Tác giả dám cho rằng những bài thơ này luôn có sự hài hoà và sẽ không làm khó chịu một lỗ tai công giáo tinh tế nào: đó sẽ là vinh quang quý báu nhất cũng như niềm hy vọng đáng tự hào nhất của tác giả.
Paris ngày 30 tháng 7 năm 1880
Lời tựa của ấn bản đầu tiên
Tác giả của tập sách này chưa từng suy nghĩ như hôm nay. Anh ta bỏ nhiều ngày đi lang thang trong sự hư hỏng đương thời, mắc những sai lầm và dốt nát. Những đau buồn trở nên rất xứng đáng, từ đó chúng đã cảnh báo anh ta và Thiên Chúa đã cho anh ta ân sủng hiểu được lời cảnh báo ấy. Anh ta đã phủ phục trước bàn thờ bị bỏ bê lâu ngày, anh ta tôn thờ Đấng Toàn Thiện và kêu cầu Đấng Toàn Năng, như một người con vâng phục Giáo Hội, bất xứng nhất nhưng có đầy thiện ý.
Tình cảm về sự yếu đuối và kỷ niệm về sự sa ngã đã hướng dẫn người viết khi soạn tác phẩm này vốn là sự tuyên xưng đức tin đầu tiên sau một thời gian dài im lặng trong văn học: tác giả hy vọng rằng người ta sẽ không tìm thấy ở đây điều gì trái với đức bác ái mà khi trở thành kitô hữu tác giả…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.