真樂

數碗清香一小童,
盡書誦罷臥南風。
滿園桂月分分白,
夾壁榴花隱隱紅。
獨立每驚成褊狹,
端居正恐落虛空。
自從真樂無人識,
寥寂多為避俗翁。

 

Chân lạc

Sổ uyển thanh hương nhất tiểu đồng,
Tận thư tụng bãi ngoạ nam phong.
Mãn viên quế nguyệt phân phân bạch,
Giáp bích lựu hoa ẩn ẩn hồng.
Độc lập mỗi kinh thành biển hiệp,
Đoan cư chính khủng lạc hư không.
Tự tòng chân lạc vô nhân thức,
Liêu tịch đa vi tị tục ông.

 

Dịch nghĩa

Mấy chén trà thơm, một cậu đồng (hầu hạ)
Sách xem xong rồi thì nằm hóng gió nam
Đầy vườn bóng quế (nghĩa là bóng trăng) lốm đốm bạc.
Sát vách, hoa lựu rực rỡ hồng
Đứng riêng thì hằng sợ ra người bỏn xẻn.
Ngồi nghiêm (như Bụt) thì e lạc cõi hư không.
(Cho nên) tự mình tìm lấy điều vui chân thật mà không ai biết
Ở những nơi liêu tịch như thế này phần nhiều là lánh xa cõi tục.


Nguồn: Nguyễn Văn Đề, Thần Siêu, lịch sử cụ Nguyễn Văn Siêu, NXB Tân Việt, 1944

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Đề

Một chén trà thơm, một cậu đồng,
Đọc xong nằm khểnh dưới nam phong.
Ánh trăng man mác, vườn rơi bạc,
Hoa lựu lơ thơ tựa điểm hồng.
Đứng tách e ra người ích kỷ,
Ngồi nghiêm sợ lọt cõi hư không.
Theo điều “vui thật” ai mà biết?
Hiu quạnh xui người dễ sạch trong.


Nguồn: Nguyễn Văn Đề, Thần Siêu, lịch sử cụ Nguyễn Văn Siêu, NXB Tân Việt, 1944
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Mấy chén trà thơm một đầy tớ
Viết, ngâm, nằm hóng gió nồm nam
Khắp vườn ngờm ngợp ánh trăng
Sát tường hoa lựu ngập ngừng hiện ra
Đứng riêng sợ người ta chê hẹp
Ngồi nghiêm e sẽ lạc bến không
Hãy tìm vui thực tự mình
Lâu trong lặng lẽ mênh mông lánh trần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Vài tách trà thơm một cậu đồng,
Gió nam nằm hóng sách xem xong.
Đầy vườn bóng quế lờ mờ bạc,
Sát vách lựu hoa rực rỡ hồng.
Hằng sợ đứng riêng người bỏn xẻn.
E rằng ngồi tĩnh lạc hư không.
Tự mình vui thật không ai biết,
Xa lánh cõi trần nhiều sạch trong.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Trà thơm mấy chén, một thư đồng
Hóng gió vừa khi đọc sách xong
Bóng nguyệt đầy vườn in trắng trắng
Hoa lê kề vách điểm hồng hồng
Đứng riêng ngại xếp đồ keo kiệt
Ngồi chính e vùi cõi tịnh không
Tự biết mình vui , người chẳng biết
Tịch liêu là chốn của nhàn ông

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời