Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Nguyễn
3 bài trả lời: 3 bản dịch
3 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 11/07/2005 23:10, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 19/02/2010 04:12

藍江

清晨望藍江,
藍江漲秋水。
魚鱉遊丘陵,
牛馬迷涯涘。
圮岸崩暴雷,
鴻濤見奇鬼。
危險勝人心,
傾覆亦天意。
我望藍江頭,
寸心常惴惴。
常恐一失足,
汨沒無底止。
如何世間人,
乘險不知畏。
去者何滔滔,
來者尚未已。
帝德本好生,
那得長如是。
擬驅千仞山,
填平五百里。

 

Lam giang

Thanh thần vọng Lam Giang,
Lam Giang trướng thu thuỷ.
Ngư miết du khâu lăng,
Ngưu mã mê nhai sĩ.
Dĩ ngạn băng bạo lôi,
Hồng đào kiến kỳ quỷ.
Nguy hiểm thắng nhân tâm,
Khuynh phúc diệc thiên ý.
Ngã vọng Lam Giang đầu.
Thốn tâm thường chuý thuý.
Thường khủng nhất thất túc,
Cốt một vô để chỉ.
Như hà thế giai nhân,
Thừa hiểm bất tri uý ?
Khứ giả hà thoa thao!
Lai giả thượng vị dĩ.
Đế đức bản hiếu sinh,
Ná đắc trường như thị ?
Nghĩ khu Thiên Nhận sơn,
Điền bình ngũ bách lý.

 

Dịch nghĩa

Sáng sớm, nhìn ra sông Lam,
Mùa thu, nước lên to.
Cá giải bơi trên bờ,
Ngựa trâu lạc mất lối.
Bờ sông lở ầm ầm như sấm,
Sóng dâng lên giống một bầy quỷ.
Thật nguy hiểm hơn lòng người!
Sụt lở cũng do ý trời!
Ta nhìn ra sông Lam,
Lòng những lo ngay ngáy.
Không mau sẩy chân,
Thì chỉm nghỉm xuống tận đáy sâu.
Thế mà sao người thế gian,
Cứ xông pha nơi hiểm nghèo mà không biết sợ?
Kẻ đi tới ào ào,
Người đi lại cũng không ngớt.
Trời vốn có đức hiếu sinh,
Sao để như vậy mãi?
Muốn xô đẩy núi Thiên Nhận xuống,
Lấp bằng năm trăm dặm dòng sông này!

 


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Thạch Giang

Sáng sớm ngắm sông Lam
Mùa thu nước sông lớn
Cá giải đùa bãi gò
Ngựa trâu lạc bờ bến
Bờ lở sấm vang ầm
Sóng xô quỉ lạ hiện
Nguy hiểm nản lòng người
Sụt lở ý trời khiến
Ta trông đầu sông Lam
Tấc lòng thường áy náy
Không may lỡ sẩy chân
Chìm nghỉm sâu tận đáy
Cớ sao người thế gian
Nguy hiểm không sợ hãi?
Người trước ào ào đi
Người sau ùn ùn tới
Lòng trời vốn thương người
Sao để như thế mãi
Muốn đem Thiên Nhận Sơn
Lấp bằng sông Lam lại.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Sáng ngắm nước sông Lam
Sông thu mùa nước nổi
Cá rùa bơi lên bờ
Ngựa trâu chừng lạc lối
Bờ lở ầm sấm vang
Sóng dâng như giải nổi
Nguy hiểm ngán lòng người
Ý trời gây lụt lội
Ta ngắm đầu sông Lam
Tấm lòng hay bối rối
Sợ lúc phải sẩy chân
Biết đâu thân chìm nổi
Thế gian sao có người
Hiểm nguy liều xông tới
Người trước ào ào qua
Người sau lao đến vội
Lòng trời vốn hiếu sinh
Sao giữ nguyên vậy mãi
Muốn dời ngọn núi sang
Lấp bằng sông Lam lại

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Sáng sớm ngắm sông Lam
Sông Thu mùa nước tràn,
Cá giải lên bờ cạn,
Ngựa trâu lạc mất lối.
Bờ sông lở sấm rang,
Sóng dâng như quỷ hiện,
Lòng người kém nguy nan
Sụt lở do trời khiến,
Ta nhìn ra sông Lam,
Lòng những lo đêm ngày,
Không may lở sẩy chân,
Chỉm nghỉm xuống tận đáy.
Thế mà người thế gian,
Xông pha không biết sợ?
Người đi tới miên man,
Trời có đức hiếu sanh
Sao để như vậy mãi?
Muốn dời núi Thiên Nhận,
Lấp trăm dặm sông Lam.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời