Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Trời phú tính[1] ở mình ta,
Đạo cả cương thường[2] năm miễn ba.
Tôi hết ngay[3], chầu chực chúa,
Con hằng thảo[4], kính thờ cha.
Anh em mựa nữa[5] điều hơn thiệt,
Bầu bạn cho hay nết thực nhà.
Nghĩa vợ chồng xem rất trọng.
Ở đâu phong hoá[6] phép chưng nhà[7].


Bài thơ này được tìm thấy trong cả Hồng Đức quốc âm thi tập (AB.292) lẫn Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635), cùng với đề mục Vi nhân tử (Đạo làm người). Bản ở trên theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập.

Bản trong Hồng Đức quốc âm thi tập:
Trời phú tính ở thân ta,
Đạo cả cương thường năm lẫn ba.
Tôi gìn ngay phù rập chúa,
Con lấy thảo kính thờ cha.
Anh em chớ lời hơn thiệt,
Bầu bạn ưa nết thực thà.
Nghĩa đạo vợ chồng xem rất trọng ,
Làm đầu
phong hoá nét chưng nhà.


Chú thích:
[1]
Trao cho bản tính. Theo quan niệm của người xưa cho rằng “Cha mẹ sinh con trời sinh tính”.
[2]
Cương là cái giường lưới tức cái dây chính của lưới, từ đó móc các sợi la, mắt lưới, nhà Nho dùng chữ “cương” để chỉ những quan hệ lớn nhất của xã hội phong kiến. Tam cương: vua (là giường của) tôi; cha (là giường của) con; chồng (là giường của) vợ. Ngũ thường: năm đức tính mà người ta hằng phải có: nhân (thương người), lễ (phép tắc trong sự ăn ở), nghĩa (lẽ phải), trí (sự sáng suốt), tín (giữ đúng lời nói).
[3]
Dịch chữ “trung”.
[4]
Dịch chữ “hiếu”.
[5]
Tiếng cổ, nghĩa là chẳng nên.
[6]
Nhà nho xưa coi tình nghĩa vợ chồng là mối đầu của phong hoá, là cơ sở của xã hội. Truyện Hoa tiên nói về tình vợ chồng có câu “Khuê môn cho rệt mối đầu chỉnh phong”.
[7]
Đối với gia đình.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]