Thơ bút tung hoành mang uất khí,
Lấy gì mà rưới nỗi này chăng?
Đâu cuồng, Nguyễn Tịch ai hay được?
Ra cửa mỉm cười, sông chắn ngang.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.