陋室銘

山不在高,有仙則名。
水不在深,有龍則靈。
斯是陋室,惟吾德馨。
苔痕上階綠 ,草色入簾青。
談笑有鴻儒,往來無白丁。
可以調素琴,閱金經。
無絲竹之亂耳,無案牘之勞形。
南陽諸葛廬,西蜀子雲亭。
孔子云:「何陋之有?」

 

Lậu thất minh

Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh;
Thuỷ bất tại thâm, hữu long tắc linh.
Tư thị lậu thất, duy ngô đức hinh.
Ðài ngân thượng giai lục, thảo sắc nhập liêm thanh.
Ðàm tiếu hữu hồng nho, vãng lai vô bạch đinh.
Khả dĩ điều tố cầm, duyệt Kim kinh.
ty trúc chi loạn nhĩ, vô án độc chi lao hình.
Nam Dương Gia Cát lư, Tây Thục Tử Vân đình.
Khổng Tử vân: “Hà lậu chi hữu?


Nguồn: Cổ văn Trung Quốc, Nguyễn Hiến Lê, Tao Đàn xuất bản, 1966

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hiến Lê

Núi không tại cao, có tiên thì nổi danh;
Nước không tại sâu, có rồng thì hoá linh.
Ðây là căn nhà quê mùa, chỉ nhờ đức ta mà thơm tho.
Ngấn rêu biếc leo thềm, sắc cỏ xanh chiếu rèm.
Cười nói có đại nho, đi lại không bạch đinh.
Có thể gảy cây đàn mộc mạc, đọc Kim kinh.
Không tiếng tơ tiếng trúc làm loạn tai, không giấy tờ, thư trát làm mệt thân hình.
Thảo lư của Gia Cát ở Nam Dương, nhà mát của Tử Vân ở Tây Thục.
Khổng Tử nói: “Có gì mà quê mùa?”


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
25.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thế Kiệt

Núi không vì cao, có tiên nổi danh
Nước không vì sâu, có rồng hoá linh
Ðây nhà quê mùa, đức ta thơm tho
Ngấn rêu leo thềm biếc, sắc cỏ chiếu rèm xanh
Đàm tiếu anh tài, đâu kẻ tầm thường
Gẩy đàn mộc, điểm sách cao cường
Không tơ trúc phiền tai, chẳng hồ sơ nhọc xác
Nam Dương lều Gia Cát, Tây Thục đình Tử Vân
Khổng Tử nói: “Quê mùa chỗ nào?”


ĐTK, 2008-02-28
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của hieusol

Núi dẫu không cao, có tiên nên danh
Sông dẫu không sâu, có rồng nên linh
Căn nhà thô lậu, đức ta tỏa ngời
Rêu phủ giăng thềm biếc, sắc cỏ chiếu rèm xanh
Nói cười chỉ nho gia, qua lại chẳng kẻ phàm
Lại gảy mấy điệu đàn, đọc thánh kinh
Không âm thanh chi phiền tai, chẳng đơn từ gì nhọc mình
Nam Dương lều Gia Cát, Tây Thục Tử Vân đình
Khổng Tử rằng: “Thô lậu nơi nao?”

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Thị Lý-văn 3A

Núi không cần cao, có tiên thì nổi tiếng
Nước không cần sâu, có rồng thì thiêng
Đó là căn nhà thô sơ, chỉ có phẩm hạnh của ta thì thơm
Ngấn rêu xanh ngập thềm, sắc cỏ thấm vào rèm
Cười nói có đại nho, qua lại không tục khách
Có thể gãy cây đàn mộc, đọc kinh phật
Không có tiếng sáo, tiếng đàn làm hại tai, không có điều quan phủ làm nhọc đến hình hài.
Căn nhà của Gia Cát Lư ở Nam Dương, Đình Tử Vân ở Tây Thục
Khổng Tử nói: có gì là thô lậu đâu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cự Minh Sơn

Núi không cao tiên ở nên linh,
Nước không sâu rồng ở nên thiêng.
Nhà này tuy dột nát,
Nhưng đức ta toả ngát hương đời.
Rêu phủ thềm xanh mướt,
Cỏ bò cửa rèm xanh.
Nhà nho vẫn vui cười,
Khách qua đều có học.
Vẫn gảy đàn đọc kinh,
Âm thanh sao ấm áp,
Văn bản chi nhọc người.
Lều Gia Cát Nam Dương,
Nhà Tử Vân Tây Thục.
Khổng Tử đã nói rằng: Thô tục làm gì có!

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời