Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Liễu mềm khôn cưỡng trận đông phong,
Than thở nào ai kẻ thấu cùng?
Ngẫm giận lòng lang cưu[1] thói dữ,
Lại thương phận bạc luỵ quần hồng.
Sầu xuân chẳng quản hoa gầy guộc,
Đeo tuyết[2] cho nên nguyệt lạnh lùng.
Thân gái bọt bèo bao xiết kể,
Tiếc chăng ơn Hán nặng ngàn trùng.


Bài thơ này nằm trong Vương Tường truyện, xem thông tin giới thiệu ở bài Vương Tường truyện - Nguyên Đế tức vị.

Chú thích:
[1]
Ôm ấp, mang theo.
[2]
Mang theo tuyết, ý nói trăng sáng vào đêm tuyết, càng thêm vẻ lạnh lùng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]