Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Lê Quang Định » Hoa Nguyên thi thảo
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 08:15
關山歷歷屬征途,
一片丹誠萬里輸。
不是子方驕富貴,
終憑王氏範馳驅。
聞聲喜望人情近,
投轄相留世味殊。
自笑原非題杜客,
亦勞車馬過皇都。
Quan sơn lịch lịch thuộc chinh đồ,
Nhất phiến đan thành vạn lý du.
Bất thị Tử Phương kiêu phú quý,
Chung bằng Vương thị phạm trì khu.
Văn thanh hỉ vọng nhân tình cận,
Đầu hạt tương lưu thế vị thù.
Tự tiếu nguyên phi đề Đỗ khách,
Diệc lao xa mã quá hoàng đô.
Núi non quan ải trùng trùng, dặm đường xa vời,
Chiếc xe vượt ngàn dặm với một tấm lòng thành.
Chẳng phải như Tử Phương không màng phú quý,
Rốt cuộc như họ Vương suốt buổi ruổi rong.
Nghe tiếng nói, vui mừng ngóng ra, thấy tình người gần gũi,
Vào đất khách, ở cùng nhau, biết mùi đời khác nhau.
Tự cười ta vốn không phải là nhà thơ họ Đỗ (Đỗ Phủ),
Mà cũng nhọc xe ngựa đi qua hoàng đô.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 08:15
Đường dài thăm thẳm mấy non sông,
Ngàn dặm xe qua, một tấm lòng.
Chẳng phải Tử Phương khinh phú quý,
Mà như Vương thị cuộc chơi rong.
Vô thành, tạm trú, mùi đời lạ,
Nghe tiếng, mừng trông, nghĩa khách đồng.
Tự mỉa ta nào như lão Đỗ,
Hoàng Đô cũng nhọc ngựa xe dong.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.