Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Lê Quang Định » Hoa Nguyên thi thảo
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 07:59
晴望恆山灝氣凝,
滹沱晚過碧波澄。
平沙鴈去秋聲落,
古渡人歸翠影凌。
岸口煙餘然漢火,
江心澌解濟師冰。
經過此地將誰訪,
泛泛漁舟月一泓。
Tình vọng Hằng sơn hạo khí ngưng,
Hô Đà vãn quá bích ba trừng.
Bình sa nhạn khứ thu thanh lạc,
Cổ độ nhân quy thuý ảnh lăng.
Ngạn khẩu yên dư nhiên Hán hoả,
Giang tâm tư giải tế sư băng.
Kinh qua thử địa tương thuỳ phỏng,
Phiếm phiếm ngư chu nguyệt nhất hoằng.
Trời quang nhìn núi Hằng sơn sương trắng ngưng đọng,
Chiều qua sông Hô Đà, sóng xanh lặng lẽ.
Bãi cát bằng chim nhạn bay kêu vang từng tiếng thu rơi xuống,
Bến đò xưa người trở về bóng xanh hắt lên.
Nơi bến sông vẫn còn mấy vệt khói thừa báo hiệu ở vùng biên giới,
Lòng sông đang tiết băng tan như quân tiếp viện.
Ngang qua vùng đất này muốn hỏi thăm ai đó,
Chỉ thấy một chiếc thuyền chài cá trôi trong dòng trăng sáng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 07:59
Sương trắng ngưng trên ngọn núi Hằng,
Hô Đà chiều xuống nước lăn tăn.
Bãi bờ nhạn vút, âm văng vẳng,
Đò cũ ai về, bóng xẳng xăng.
Cửa bến còn mù hơi khói lửa,
Lòng sông đã rã khối đông băng.
Qua đây muốn hỏi thăm ai đó,
Lờ lững thuyền câu, nguyệt một vầng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.