Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Lê Quang Định » Hoa Nguyên thi thảo
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 07:08
星車萬里歷名區,
自覺疏狂愧謂儒.
晉帖但能臨八法,
漢文猶未賦三都.
直將名義邀天寵,
豈以衣冠炫海隅.
關塞尚酣羇旅夢,
羨誰高臥獨懷瑜.
Tinh xa vạn lý lịch danh khu,
Tự giác sơ cuồng quý vị nho.
Tấn thiếp đãn năng lâm bát pháp,
Hán văn do vị phú Tam đô.
Trực tương danh nghĩa yêu thiên sủng,
Khởi dĩ y quan huyễn hải ngung.
Quan tái thượng hàm ky lữ mộng,
Tiện thuỳ cao ngoạ độc hoài du.
Xe sứ vượt muôn dặm đường gập ghềnh,
Tự thấy mình lười biếng cuồng ngông, thẹn được gọi là nhà nho.
Thiếp chữ Lan đình của Hy Chi đời Tấn, tôi chỉ võ vẽ được tám cách,
Văn Hán còn chưa làm được như phú Tam đô.
Cứ đem danh nghĩa mà được ưu ái mời,
Há dùng áo mão mà làm rạng kẻ góc biển xa xôi.
Nơi quan ải còn mơ giấc mơ khách trọ,
Thèm như ai ôm ngọc du nằm cao gối một mình.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 07:08
Muôn trùng xe sứ vượt lô nhô,
Vốn bẩm tính lười thẹn tiếng Nho.
Thiếp chữ lơ mơ vừa tám nét,
Hán văn võ vẽ phú Tam Đô.
Cũng nhờ danh nghĩa nên ân sủng,
Nào bởi y quan rạng cõi mờ.
Quan ải vấn vương cơn lữ mộng,
Thèm ai ôm ngọc gối đầu pho!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.