14.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 20/10/2009 03:10

Kinh Quán Nẫm thiệp tiểu giản thuỷ đăng sơn lộ

Xuân sơn giai lãng hiểu vân khinh
Diểu vọng dao dao lãm bí hành
Mật triển thuý kỳ thiên thụ quýnh
Cận đà ngân đới nhất khê hoành
Cao đê khúc khúc bình lâm đạo
Kim cổ phân phân lữ khách trình
Vô hạn hương tình thuỳ xúc khởi
Cách loan tam lưỡng giá cô thanh

 

Dịch nghĩa

Núi xuân tươi sáng, mây buổi sớm nhẹ nhàng
Thong dong cầm cương ngựa, vừa đi vừa ngắm cảnh phía xa xa
Nghìn chồi cây thẳm, san sát tựa đoàn cờ biếc trương lên
Một ngọn khe ngang, lượn lờ như vành đai bạc vòng lấy
Lối qua khu rừng phẳng, thấp cao, cao thấp quanh co
Dặm đường người lữ khách, xưa nay bời rối, rối bời
Mối tình hương quan vô hạn, ai bỗng gợi ra?
Vài ba tiếng chim đa đa, kêu bên kia núi


Quán Nẫm là một địa điểm trên con đường từ Kinh Bắc đi Lạng Sơn (Lê Quý Đôn).

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Bách

Núi xuân mơn mởn bóng mây ra
Nhẹ lỏng tay cương ngắm nẻo xa
Rặng suối vắt ngang hình dải bạc
Ngàn cây phủ kín tựa cờ hoa
Đường rừng cao thấp vòng quanh quất
Bước khách xưa nay rộn lại qua
Man mác tình quê ai giục giã
Cách non khắc khoải tiếng gia gia


Nguồn: Hợp tuyển thơ văn Việt Nam thế kỷ XVIII nửa đầu thế kỷ XIX, NXB Văn học, 1978.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Mây sáng vờn bay rạng núi xuân
Vừa đi vừa ngắm lỏng tay cương
Nghìn chồi cây biếc cờ hoa thắm
Một ngọn khe ngang dải bạc vòng
Cao thấp rừng già buồn lẩn quẩn
Cổ kim bước khách chạnh long đong
Nhớ quê chộn rộn tình vô hạn
Bên núi đa đa khắc khoải lòng

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Núi xuân tươi sáng nhẹ mây qua,
Yên ngựa thong dong ngắm cảnh xa.
Một suối lượn lờ như đai bạc,
Nghìn cây san sát tựa cờ hoa.
Lối qua rừng phẳng quanh cao thấp,
Lữ khách dặm đường nay rối bời.
Vô hạn tình quê ai bỗng gợi?
Cách non khắc khoải tiếng đa đa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời