Ban ngày như tối sấm mưa ồn,
Ngủ dậy ngồi im lớp cửa dồn.
Ngục kín mấy tầng không ánh sáng,
Ven mây chiếc bóng có trời con.
Tượng Đà ngắm nghía đành rơi lệ,
Tiếng cuốc von veo khéo gọi hồn.
Hãy ráng một tầng lầu đứng ngó,
Vầng đông treo bóng thái dương tròn.


Nguồn: Huỳnh Thúc Kháng, Thi tù tùng thoại, NXB Nam Cường, Sài Gòn, 1951
tửu tận tình do tại