Thơ » Việt Nam » Cận đại » Hoàng Văn Hoè » Hạc Nhân tùng ngôn
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:55
平江盡處碧雲低,
堆疊桃花眼欲迷。
誰喚行人行不得,
一聲聲是鷓鴣啼。
Bình giang tận xứ bích vân đê,
Đôi điệp đào hoa nhãn dục mê.
Thuỳ hoán hành nhân hành bất đắc,
Nhất thanh thanh thị giá cô[1] đề.
Từ nơi tận cùng của bến sông này đến chỗ mây biếc xuống thấp
Hoa đào ở gò đồi trùng điệp mắt nhìn say mê
Ai gọi người đi đi chẳng được
Chỉ có một tiếng thôi thúc đó là tiếng đa đa
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 08:55
Từ sông đến chỗ biếc mây sa
Ngày ngắm gò đồi đào thắm hoa
Ai gọi người đi đi chẳng được
Bởi lòng canh cánh tiếng đa đa
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.