Thơ » Việt Nam » Cận đại » Hoàng Văn Hoè » Hạc Nhân tùng ngôn
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 15:28
山頭笑指舊山家,
忽忽西風吹帽斜。
去秋今秋興未已,
遠塔近塔雲盡遮。
斧爛棋殘惟白石,
山寒樹古無丹花。
坐倚巉巖咱橫笛,
一雁高空飛晚霞。
Sơn đầu tiếu chỉ cựu sơn gia,
Hốt hốt tây phong xuy mạo tà.
Khứ thu kim thu hứng vị dĩ,
Viễn tháp cận tháp vân tận già.
Phủ lạn kỳ tàn duy bạch thạch,
Sơn hàn thụ cổ vô đan hoa.
Toạ ỷ sàm nham cha hoành địch,
Nhất nhạn cao không phi vãn hà.
Đứng bên đầu núi cười chỉ trỏ ngôi nhà xưa
Bỗng gió tây thổi vù vù làm lật cả mũ
Thu đi thu lại cái hứng thú chưa cạn
Tháp gần tháp xa, mây lớp lớp che đầu ngọn tháp
Búa nát, cờ tàn, duy đá trắng còn đó
Cổ thụ bên núi lạnh ngắt không hoa nào đỏ
Ngồi tựa vào chân núi nghe tiếng sáo thổi
Thấy một cánh nhạn bay phía ráng chiều đỏ
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 15:28
Nhà cũ bên non chỉ trỏ cười
Gió tây chợt đến mũ bay rơi
Thu qua thu lại thơ chưa hết
Tháp đó tháp đây mây kín rồi
Búa nát cờ tan còn đá trắng
Cây xưa núi lạnh chẳng hoa tươi
Non cao ngồi tựa hoài nghe sáo
Chiều ráng, nhạn bay giữa thẳm trời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.