Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
6 bài trả lời: 6 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 26/01/2010 00:48, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 26/01/2010 00:49

自京竄至喜達行在所其一

西憶岐陽信,
無人遂卻迴。
眼穿當落日,
心死著寒灰。
霧樹行相引,
蓮峰望忽開。
所親驚老瘦,
辛苦賊中來。

 

Tự kinh thoán chí hỷ đạt hạnh tại sở kỳ 1

Tây ức Kỳ Dương tín,
Vô nhân toại khước hồi.
Nhãn xuyên đương lạc nhật,
Tâm tử trước hàn hôi.
Vụ thụ hành tương dẫn,
Liên phong vọng hốt khai.
Sở thân kinh lão sấu,
Tân khổ tặc trung lai.

 

Dịch nghĩa

Trông mong tin tức từ phía tây Phụng Tường ở phía nam núi Kỳ Sơn,
Mà chẳng có ai tới được.
Mắt cứ đăm đăm nhìn về nơi trời lặn (phía tây),
Lòng cay đắng như tro nguội.
Nhưng rồi qua rừng rậm liều đi,
Núi trập trùng từng dãy, dứt rồi nối.
Khi tới Phụng Tường, người quen biết kinh hãi vì thần sắc suy kém của mình,
Trải bao khó nhọc từ vùng giặc mà ra đi.


(Năm 757)

Nguyên chú: "Tự kinh thoán chí Phụng Tường" 自京竄至鳳翔 (Từ kinh trốn đi tới Phụng Tường).

Khi An Sử đã chiếm được hai kinh, Đường Huyền Tông chạy vào đất Thục lánh nạn, nhường thái tử lên ngôi Túc Tông lo việc khôi phục. Giặc giam lỏng Đỗ Phủ ở Trường An, ông trốn được tới Linh Vũ chầu Túc Tông, được ban chức Tả thập di.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Bảo Định Giang

Tin tức Kỳ Dương ngóng
Người về nào thấy ai
Tro tàn lòng đã chết
Bóng xế mắt không rời
Theo khói cây lần bước
Chợt đồi núi mở đôi
Bạn kinh mình hốc hác
Vùng giặc đến đây rồi

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Trông chờ tin Phượng Tường tây tới
Chẳng có ai quay lại mà mong
Mặt trời xế bóng mải trông
Trong ta tro nguội tấc lòng từ lâu
Cây liền cây mù sao day dặc
Núi liền nhau bỗng chốc mở toang
Nhìn ta gầy héo người thương
Giặc gây khổ cực mọi đường đắng cay


Nguồn: Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn 1000 bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhượng Tống

Ký Bắc mong tin mãi
Người về chẳng thấy ai
Tro tàn, lòng chết dở
Bóng xế, mắt trông hoài
Cây rặng đi lần mãi
Ngày xa thoắt tới nơi
Bạn trông già xọm hẳn
Trong giặc xuýt đi đời


Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, NXB Văn hoá thông tin, 1996
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Phượng Tường ngóng tin mãi,
Chẳng thấy một ai qua.
Đăm nhìn phía trời lặn,
Lòng nguội tựa đống tro.
Đường rừng cố dấn bước,
Tiếp nối núi quanh co.
Người quen thương thân khổ,
May thoát vùng giặc ra.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Tin Kỳ Dương phương tây mong mỏi
Chẳng có ai về tới đưa tin
Mặt trời lặn nhướng mắt nhìn
Lòng tin như chết im lìm tựa tro
May mà có cây to che khuất
Rặng núi liền bỗng chốc mở ra
Người quen kinh hãi ta già
Đắng cay vì trốn giặc ra thế này.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Mong tin Phụng Tường đến Kỳ Sơn,
Mà chẳng có ai tới được hơn.
Mắt cứ đăm đăm nhìn trời lặn,
Cay đắng lòng như tro nguội tàn.
Nhưng rồi liều đi qua rừng rậm,
Từng dãy dứt nối núi trập trùng.
Người quen kinh hãi thần sắc kém,
Khó nhọc tránh giặc đi khỏi vùng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời