Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
9 bài trả lời: 9 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 18/03/2007 19:19

宿府

清秋幕府井梧寒,
獨宿江城蠟炬殘。
永夜角聲悲自語,
中天月色好誰看。
風塵荏苒音書絕,
關塞蕭條行路難。
已忍伶俜十年事,
強移棲息一枝安。

 

Túc phủ

Thanh thu mạc phủ tỉnh ngô hàn,
Độc túc giang thành lạp cự tàn.
Vĩnh dạ giốc thanh bi tự ngữ,
Trung thiên nguyệt sắc hảo thuỳ khan.
Phong trần nhẫm nhiễm âm thư tuyệt,
Quan tái tiêu điều hành lộ nan.
Dĩ nhẫn linh phinh thập niên sự,
Cưỡng di thê tức nhất chi an.

 

Dịch nghĩa

Trời thu trong trẻo chỗ lều dinh, cây ngô bên miệng giếng lạnh lẽo
Một mình ngủ bên thành cạnh sông cây nến lớn đã tàn lụn
Đêm khuya tiếng còi nổi lên như than thở bi ai
Giữa trời ánh trăng đẹp có ai ngắm
Thời buổi loạn ly quay qua quay lại thư tín vẫn im bặt
Miền quan tái tiêu điều đường xá gian nan
Đã nhẫn chịu kiếp linh đinh mười năm nay
Cố đem thân nương náu một nơi an ổn nho nhỏ


(Năm 764)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (9 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Giếng ngô mạc phủ khí thu
Ngọn đèn tàn với thân cô giang thành
Đêm dài còi rúc buồn tênh
Giữa trời ai ngắm rõ vành bóng quyên
Phong trần lần lữa vắng tin
Tiêu điều quan tái đường len gập ghềnh
Việc mười năm chịu lênh đênh
Nén mình hãy đậu một cành cho yên


Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Giếng ngô mạc phủ lạnh trong thu,
Nến lụi thành Giang lẻ giấc hồ.
Tiếng ốc đêm dài bao thổn thức,
Trăng thanh trời rộng mấy người mơ !
Phong trần lần lữa thư nhà dứt,
Đường xá gian nan ải mịt mờ.
Phiêu bạt mười năm đành nhẫn nại,
Náu thân một nhánh tạm nương nhờ.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Giếng ngô mạc phủ lạnh trong thu,
Nến lụi thành Giang lẻ giấc hồ.
Tiếng ốc đêm dài bao thổn thức,
Trăng thanh trời rộng mấy người mơ !
Phong trần lần lữa thư nhà dứt,
Đường xá gian nan ải mịt mờ.
Phiêu bạt mười năm đành nhẫn nại,
Náu thân một nhánh tạm nương nhờ.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Thu lạnh vườn ngô buốt phủ quan
Thành im, bóng lẻ, nến khuya tàn
Canh thâu còi hú se lòng thắt
Trời thẳm ai trông rõ dáng Hằng
Lê gót phong trần, thư bặt tín
Dặm trường quan tái, bước gian nan
Mười năm lủi thủi đời hiu quạnh
Thúc thủ giờ đây sống tịnh an.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Tuấn Khải

Giời thu trong vắt
Giếng bên dinh lạnh ngắt cành ngô
Chốn Giang Thành chiếc gối nằm co
Ngọn nến thắp lửa to dần vạc hết
Đêm vắng tiếng còi buồn tự thét
Giữa giời bóng nguyệt đẹp ai coi
Bước phong trần lần lữa bặt tăm hơi
Màu quan tái trông vời xơ xác nhẽ
Đường đi lại khó khăn khôn xiết kể
Kiếp lênh đênh nấn ná trót mười niên
Một cành nương náu tạm yên

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Ngô đồng bên giếng thu trong,
Một mình ngủ lại Thành Đông, đuốc tàn.
Đêm khuya, tiếng ốc sầu than,
Khắp trời đầy ánh trăng vàng ai coi.
Phong trần, tin đã vắng rồi,
Ải quan xơ xác, đường thời khó khăn.
Nổi trôi, chuyện đã mười năm,
Gượng về nương một cành nằm cho yên...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Tiết thu toà tỉnh, lạnh cành ngô,
Thành sông ngủ trọ, ngọn đèn mờ.
Đêm tối tù và nghe ảm đạm.
Lưng trời trăng đẹp có ai chờ.
Gió bụi dập vùi, tin vắng bặt,
Ải quan xơ xác, lối cam go.
Đã trải mười năm thân lận đận,
Một cành yên ổn tạm nương nhờ.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Trời thu trong, ngô đồng lạnh lẽo
Đuốc đã tàn, khuất nẻo mình ta
Suốt đêm vang tiếng tù và
Trên trời trăng đẹp ai mà quan tâm
Đời gió bụi, hồi âm vắng bặt
Biên ải này xơ xác xa xôi
Mười năm phiêu dạt qua rồi
Vin cành nương náu cho vơi cơ hàn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Trung Hậu

Ngô đồng giếng lạnh khí Thu trong
Thân lẽ Giang thành lụi nến chong
Nguyệt tỏ, trời cao, ai lặng ngắm
Đêm dài, còi rúc, giọng nao lòng
Phong trần thấm thoát tin thường bặt
Quan tái tiêu điều lối khó thông
Nhẫn nhục mười năm thân quạnh quẽ
Một cành nương náu kiếp long đong

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời