Trăng Phu Châu lúc nầy
Phòng vắng ngắm sầu vây
Thương trẻ còn chưa hiểu
Nỗi Trường An vơi đầy
Sương đêm luồn tóc xoã
Trăng lạnh buốt vai gầy
Mơ lúc cùng tựa cửa
Trăng hoà lệ ngất ngây.

Đất Văn Lang