Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
9 bài trả lời: 9 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 17/06/2005 11:10, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 25/10/2005 13:02

又呈吳郎

堂前撲棗任西鄰,
無食無兒一婦人。
不為困窮寧有此,
只緣恐懼轉須親。
即防遠客雖多事,
使插疏籬卻甚真。
已訴徵求貧到骨,
正思戎馬淚盈巾。

 

Hựu trình Ngô lang

Đường tiền phác tảo nhiệm tây lân,
Vô thực vô nhi nhất phụ nhân.
Bất vị khốn cùng ninh hữu thử,
Chỉ duyên khủng cụ chuyển tu thân.
Tức phòng viễn khách thuỳ đa sự,
Tiên sáp sơ ly khước thậm chân.
Dĩ tố trưng cầu bán đáo cốt.
Chính tư nhung mã lê doanh cân.

 

Dịch nghĩa

Trước sân, cứ mặc người hàng xóm phía tây hái táo,
Vì bà không có cái ăn, không có con cái.
Ví không cùng quẫn thì đâu đến nỗi thế,
Do sợ hai họ mới đến cùng ta làm quen.
Người ta e dè khách xa, tuy lắm chuyện đấy,
Nhưng bởi mình cắm rào thưa, họ tưởng cấm thật.
Bà nói: thuế má lắm cho nghèo thấu xương,
Tôi nghĩ đến chiến tranh, nước mắt đẫm khăn.


(Năm 767)

Tác giả gửi nhà cỏ ở Quỳ Châu cho người cháu và căn dặn đối đãi với bà già nghèo hàng xóm. Đây là bài thứ hai căn dặn anh Ngô. Bài trước là Giản Ngô lang tư pháp.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (9 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Đập táo trước nhà, mặc láng giềng
Bà không con cái, đói triền miên.
Nếu không cùng khốn, không làm thế
Sợ phải tội tình, phải nhận quen.
Phòng kẻ lạ xa thêm lắm chuyện
Tiện rào thưa thớt chẳng tư riêng.
Bị thu thuế nặng, nghèo trơ cốt
Lo lửa binh, khăn đẫm lệ liền.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Thường sang vặt trộm táo ngoài sân,
Bà ấy không con, chẳng có ăn.
Chẳng bởi quá nghèo đâu đến thế,
Để cho khỏi sợ phải làm thân.
Dè chừng chủ mới lo xa quá,
Rấp lại rào thưa ngại hiểu lầm.
Từng bảo xác xơ vì thuế má,
Nghĩ cơn khói lửa lệ đằm khăn.


Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, Hoàng Trung Thông, NXB Văn học, 1962
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Mặc người trộm táo phía tây qua,
Đói gạo không con một lạo bà.
Không bỡi khốn cùng đâu có vậy,
Chỉ vì bà sợ cố lân la.
Bà phòng khách lạ tuy đa sự,
Mình bủa dậu thưa mới thật là.
Rằng thuế khiến người nghèo kiết xác,
Chiến tranh, nhĩ lại lệ khăn nhòa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Chi Điền

Mặc người đập táo trước sân,
Thân cô nghèo khó họ cần đất ta.
Cảnh khốn cùng nên ra nông nỗi,
Làm quen ta cũng bởi hãi nhiên.
Anh mới đến, họ sợ phiền,
Rào thưa khiến họ cữ kiêng lắm điều.
Bà than thở sưu cao thuế nặng,
Làm cho bà nghèo tận tuỷ xương!
Cảnh nghèo trước mắt bi thương,
Khiến ta nghĩ cảnh chiến trường luỵ rơi!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu

Ngoài sân đập táo mặc người ta,
Không gạo, không con, chỉ một bà.
Đến thế đành vì cùng khốn mãi,
Nhờ người âu bởi sợ lo xa.
Họ e khách lạ, ta phiền đấy,
Ta bủa rào thưa, họ ngại mà!
Rằng thuế làm cho nghèo đến tuỷ,
Khăn đầm nước mắt khóc can qua!


Nguồn: Đường thi tuyển dịch, NXB Thuận Hoá, 1997
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Bà xóm tây, cho bà lấy táo,
Con đã không, hạt gạo cũng không.
Cảnh này chỉ tại khốn cùng,
Bà ta sợ hãi, khoan dung cho bà.
Anh khách xa chắc là chẳng cấm,
Rào tuy thưa bà lắm ngại ngần.
Bà rằng: “Thuế nặng khổ thân,
Nghĩ điều chinh chiến, lệ khăn đầm đìa”.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Trước nhà, đập táo, mỗi ngày,
Không con, không gạo, thương thay một bà,
Đều do túng quẫn sinh ra,
Nay vì e ngại, tìm ta chuyện trò.
Khách xa, thưa chuyện, bà lo,
Rào thưa cố để không cho ai vào.
Than nghèo thấu cốt: thuế cao,
Chiến tranh, ta nghĩ, lệ trào đầy khăn...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Mặc người hái táo trước sân nhà,
Ăn thiếu không con, một mụ già.
Nếu chẳng khốn cùng, đâu đến thế,
Bởi vì lo sợ mới nương ta.
Những e khách lạ nên vời vẽ,
Dù có rào thưa ngại lân la.
Thuế má nặng nề, nghèo vạc mặt,
Nhớ cảnh binh đao, giọt lệ sa!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Trước sân nhà mặc người ta đập táo
Một bà già, ốm đói lại không con
Bước đường cùng bà lâm cảnh héo hon
Và lo sợ bà mới làm quen vội
Ông người lạ nên bà e tìm tới
Lại dựng rào nên bà tưởng cách ngăn
Bà phân bua, thuế má nặng nên bần
Ta nghĩ tới can qua mà rơi lệ.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời