Trang trong tổng số 15 trang (142 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Phạm Phú Cường ngày 19/09/2024 16:16
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Phạm Phú Cường
vào 19/09/2024 16:23
Muôn trùng cửa hiểm ruổi rong xe
Đến đất danh châu, đất chí hùng
Sông núi kính tài chọn đức cả
Ngồi nơi nhân vật xưa giàu, đông
Xét phong tục lấy đó vi chính
Hình pháp trọng mà tình chiết trung
Ngự sử học tài đem trải nghiệm
Bên ngoài che chắn, tấm lòng son
Trang sức xinh tươi cùng mệnh mới
Xe đi giữa rậm tốt gió hiền
Dân lao khổ sớm được vươn dậy
Núi Hành, sông Điện kết khí xuân.
Gửi bởi Việt Quốc Nhân ngày 17/09/2024 16:02
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Việt Quốc Nhân
vào 17/09/2024 17:03
Người đâu thấy
Hoàng Hà trút xuống tận trời mây
Cuộn sóng ra khơi chẳng nhíu mày
Lại chẳng thấy:
Mái đầu cha mẹ thời gian phơi
Sớm buổi còn xanh, chiều đã bạc
Được mấy ngày vui, mà mãi đợi
Đừng dành ly cạn ngắm trăng côi
Trời sinh ta tài, tất dùng tới
Tay trắng làm lại, chớ buông lơi
Bò thơm dê béo, say trước đã
Rượu ba trăm chén phải nâng rồi
Lão Sầm ơi!
Đan Khuê ơi!
Kính ly này,
Chớ vội ngưng
Vì người, ta ca một khúc
Vì ta, người nghe một lúc:
“Cỗ to nhạc lớn nào đủ quý?
Chỉ cầu tuý luý mộng nhân gian
Thánh hiền xưa nay, ai để ý
Duy kẻ say đời, sử còn ghi
Trần Vương thết yến nơi Bình Lạc,
Rượu ngon vạn đấu, cạn sạch sanh”
Chủ quán ơi, tiền nào có thiếu
Mau mau, mua rượu đãi anh hào
Nào ngựa gấm
Nào áo bào
Tiếc chi không đổi rượu đào
Cùng nhau ta cạn chén sầu ngàn thu
Gửi bởi Phạm Phú Cường ngày 27/07/2024 01:59
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 04/08/2024 22:04
Trời tạnh quê màu mới
Sông lướt sáng về đêm
Mây núi mời thơ khách
Liễu bờ đê đưa hương
Triều lên chìm cát bãi
Nhạn về lẫn trời xanh
Giữa dòng thuyền cột đá
Buông câu hứng chờ trăng.
Gửi bởi Nguyên Ẩn ngày 18/02/2024 16:07
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Nguyên Ẩn
vào 19/02/2024 07:02
Mịt mịt mây rằng rặc
Gió tuyết tung vạn dặm
Trông tiết trời căm căm
Quốc thổ không bình lặng
Ngẩng cao nhìn trời đặng
Phải rồng chọi trên đây?
Bức tranh sơn hà lạnh
Tua tủa vảy rồng bay
Ngậm ngùi qua cầu nhỏ
Thương tiếc khóm mai gầy
Gửi bởi Nguyên Ẩn ngày 14/02/2024 17:47
Một hôm đi bộ thành Tề
Thấy ba ngôi mộ xếp kề bên nhau
Đãng Âm ấy phau phau mây trắng
Băng khuâng hỏi mộ ấy của ai
Người tài, sức đủ chuyển ngai
Văn thao, võ lược nạn tai anh hùng
Điền Cương, Cổ Dã được dùng
Triều đường ba kẻ trúng lời xàm ngôn
Đào hai trái khôn chia ba được
Một mũi tên trúng cả ba chim
Hỏi ai độc kế khéo dùng
Vang danh biển lớn muôn trùng Án Anh
Gửi bởi tranviet289625@gmail.com ngày 29/07/2023 08:16
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tranviet289625@gmail.com
vào 30/07/2023 23:13
Trăng sáng tự thuở nào,
Nâng chén hỏi trời cao.
Cung điện ngọc ngà ấy,
Đêm nay là năm nào?
Ta muốn ngự trên gió mà đi,
Xa tít đến nơi lầu quỳnh điện ngọc,
Lại sợ thân ta nơi cao rét buốt.
Hân hoan, trăng và ta hoà chung điệu múa,
Lấy gì vui hơn ở cõi đời.
Trăng soi lầu cao gác lớn,
Đưa mình qua màn trướng tối tăm,
Bầu bạn với kẻ khuya thao thức.
Những muốn hỏi hồn trăng bao tâm sự,
Cớ sao buổi ly biệt trăng dễ bề tròn vẹn.
Một đời người đủ buồn, vui, ly, hợp,
Một cung trăng đủ khuyết, tròn, mờ, tỏ,
Chuyện xưa đã chẳng thể khác.
Mối hy vọng rằng người sẽ còn mãi,
Dẫu xa vạn dặm vẫn cùng ta thưởng thức ánh trăng.
Gửi bởi tranviet289625@gmail.com ngày 28/07/2023 23:32
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tranviet289625@gmail.com
vào 30/07/2023 23:02
Tóc dựng thế cao,
Lan can sầu muộn,
Mưa bụi dần khuất.
Mắt hướng xa xăm,
Gào xé vang khắp,
Lòng đau chí chưa thoả.
Ba mươi tuổi công danh về đất,
Tám ngàn dặm chỉ thấy mây trăng.
Chẳng nhàn thân, đầu thiếu niên hoá bạc,
Hối hận thê thiết.
Mối nhục Tĩnh Khang,
Lòng đau nhói.
Thần dân căm phẫn,
Thời nào diệt!
Cưỡi cỗ binh xa,
Đạp núi Hạ Lan vỡ nát.
Thuở đói,róc da nuốt thịt giặc Hồ,
Cơn khát, ngạo nghễ chém Hung Nô uống huyết.
Cho tới khi, thu hồi núi sông cũ,
Mang lòng son dâng trọn cung khuyết.
Gửi bởi Việt Anh ngày 04/05/2022 14:04
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Việt Anh
vào 04/05/2022 14:05
Chúa ơi con xin một phép màu
Bây giờ lúc sớm kẻo qua mau
Người ơi hãy để cho con chết
Cuốn sách đời con thật nhiệm màu
Anh minh, Người nói không nghiêm khắc:
“Vẫn còn thời hạn, nhẫn nại đi!”
Người cho con quá nhiều, phung phí
Cầu xin một lúc mọi con đường
Với hồn người digan, con muốn:
Cướp thoả thuê trong tiếng nhạc đàn
Đại phong cầm, người người phải chịu
Lao vào cuộc chiến lũ man di
Dưới tháp đen, bói ngôi sao sáng
Đưa lũ trẻ qua vùng tối mịt
Thành huyền thoại của thuở đã qua
Và mọi hôm như người mất trí
Thánh giá con yêu, lụa, mũ đồng
Hồn con khoảnh khắc hoá hư không
Người cho con, tuổi thơ hơn cổ tích
Mang con với, lúc mười bảy xuân hồng!
Gửi bởi Trương Việt Linh ngày 23/02/2022 14:27
Theo bước cha ông từ bến Dịch,
Văn từ ra sức dẹp ngàn quân.
Thương thay ruột cá muôn chày giã,
Ngẩng mặt trông trời thật tuyệt luân.
Gửi bởi Trương Việt Linh ngày 19/02/2022 15:10
Mộ hồn xin mượn đoá hoa mai,
Đâu nữa phong lưu tội phận ai.
Ngày tháng cung mây thân gởi đó,
Cũng liều một kiếp ấp ôm cây.
Trang trong tổng số 15 trang (142 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.