Bình luận nhanh 1

Cơm Nguội13/10/2022 09:15
Ai bảo tình thưa lâu vứt bỏ? Cứ mỗi độ xuân về, Buồn bã lại như xưa. Ngày ngày trước hoa thường quá chén, Soi gương chẳng chối vẻ mặt tồi. Bên sông xanh mịt liễu trên đê, Hỏi giúp buồn ấy Giờ đã năm năm…
Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Từ phẩm
Thời kỳ: Bắc Tống, Liêu
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Từ khoá: Điệp luyến hoa (27) tác giả tồn nghi (260)

Tuyển tập chung

Đăng bởi Vanachi vào 17/06/2005 15:37, đã sửa 5 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 10/10/2008 22:59

蝶戀花(誰道閒情拋棄久?)

誰道閒情拋棄久?
每到春來,
惆悵還依舊。
日日花前常病酒,
不辭鏡裡朱顏瘦。

河畔青蕪隄上柳,
為問新愁,
何事年年有?
獨立小橋風滿袖,
平林新月人歸後。

 

Điệp luyến hoa (Thuỳ đạo nhàn tình phao khí cửu?)

Thuỳ đạo nhàn tình phao khí cửu?
Mỗi đáo xuân lai,
Trù trướng hoàn y cựu.
Nhật nhật hoa tiền thường bệnh tửu,
Bất từ cảnh lý chu nhan sấu.

Hà bạn thanh vu đê thượng liễu,
Vị vấn tân sầu,
Hà sự niên niên hữu?
Độc lập tiểu kiều phong mãn tụ,
Bình lâm tân nguyệt nhân quy hậu.

 

Dịch nghĩa

Ai bảo rằng mối nhàn sầu đã bị vứt bỏ từ lâu?
Mỗi khi mùa xuân trở lại,
Nỗi buồn bã vẫn còn nguyên như cũ.
Ngày ngày uống rượu trước hoa đến thành bệnh,
Cũng chẳng tiếc dung nhan trong gương ngày một gầy đi.

Bên sông là cỏ xanh, trên đê là hàng liễu,
Muốn hỏi nỗi sầu mới:
Vì sao năm nào cũng lại xuất hiện?
Một mình đứng trên chiếc cầu nhỏ, gió thổi căng hai ống tay áo,
Sau khi mọi người đã trở về, vầng trăng non nhô lên trên rừng cây bằng phẳng.


Tác giả bài từ có là một bài từ có sách đề Âu Dương Tu, có sách đề Phùng Duyên Kỷ. Bài từ diễn tả một nỗi sầu dường như đã bị quên lãng nhưng cứ mỗi độ xuân về lại sống dậy. Đoạn trên viết việc nhân vật trữ tình uống rượu trước hoa để giải sầu, bất chấp dung nhan ngày một tiều tuỵ. Đoạn dưới đứng trước cỏ xanh và hàng liễu mùa xuân mà tự hỏi vì sao “nỗi sầu mới” lại năm nào cũng có; cuối cùng chỉ còn một mình trên cầu nhỏ khi mọi người đã về hết và trăng non vừa mọc trên rừng xa. Tác phẩm không nói rõ nguồn gốc của “nhàn tình”, nhờ đó nỗi buồn vượt khỏi một câu chuyện tình cụ thể, trở thành cảm giác cô độc và u uẩn thường trực trong đời người. Hình ảnh kết thúc “độc lập tiểu kiều phong mãn tụ” đặc biệt giàu sức gợi: con người nhỏ bé đứng một mình giữa gió chiều, rừng vắng và trăng non, làm hiện rõ nỗi sầu sâu kín mà không thể giãi bày.

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Chí Viễn

Ai bảo nhàn tình lâu quẳng bỏ?
Mỗi tới xuân về,
Trù trướng y nguyên cũ.
Buổi tối trước hoa thường bệnh rượu,
Soi gương chẳng chối dung nhan võ.

Xanh mịt bờ sông tơ liễu rủ,
Vì hỏi tân sầu,
Hà cớ năm năm có?
Một đứng cầu con trơ trước gió,
Trăng treo rừng thẳm người đâu hở.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lâm trung Phú

Ai bảo tình nhàn lâu đã bỏ?
Mỗi lược xuân về,
Buồn bã y cũ đó!
Ngày tối trước hoa rượu phải có,
Soi gương vẫn biết mặt gầy thó!!

Hoang biếc bên sông bờ liễu nớ,
Xin hỏi cơn sầu,
Sao có năm năm hở?
Ta đứng cầu con chiều gió trở,
Rừng yên trăng sớm người về chớ?!


14.00
Trả lời