Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga » Phần 3: Nữ nông dân » Chương 3: Xaveli, tráng sỹ Nga thật sự
Đăng bởi Tung Cuong vào 02/08/2025 14:25, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 07/08/2025 16:25
— А немец как ни властвовал.
Да наши топоры
Лежали — до поры!
350. Осьмнадцать лет терпели мы.
Застроил немец фабрику,
Велел колодец рыть.
Вдевятером копали мы,
До полдня проработали,
Позавтракать хотим.
Приходит немец: «Только-то?..»
И начал нас по-своему,
Не торопясь, пилить.
Стояли мы голодные,
360. А немец нас поругивал
Да в яму землю мокрую
Пошвыривал ногой.
Была уж яма добрая...
Случилось, я легонечко
Толкнул его плечом,
Потом другой толкнул его,
И третий... Мы посгрудились...
До ямы два шага...
Мы слова не промолвили,
370. Друг другу не глядели мы
В глаза... а всей гурьбой
Христьяна Христианыча
Поталкивали бережно
Всё к яме... всё на край...
И немец в яму бухнулся,
Кричит: «Веревку! лестницу!»
Мы девятью лопатами
Ответили ему.
«Наддай!» — я слово выронил, —
380. Под слово люди русские
Работают дружней.
«Наддай! наддай!» Так наддали,
Что ямы словно не было —
Сровнялася с землей!
Тут мы переглянулися... —
Остановился дедушка.
«Что ж дальше?»
— Дальше: дрянь!
Кабак... острог в Буй-городе.
390. Там я учился грамоте,
Пока решили нас.
Решенье вышло: каторга
И плети предварительно;
Не выдрали — помазали,
Плохое там дранье!
Потом... бежал я с каторги...
Поймали! не погладили
И тут по голове.
Заводские начальники
400. По всей Сибири славятся —
Собаку съели драть.
Да нас дирал Шалашников
Больней — я не поморщился
С заводского дранья.
Тот мастер был — умел пороть!
Он так мне шкуру выделал,
Что носится сто лет.
А жизнь была нелегкая.
Лет двадцать строгой каторги,
410. Лет двадцать поселения.
Я денег прикопил,
По манифесту царскому
Попал опять на родину,
Пристроил эту горенку
И здесь давно живу.
Покуда были денежки,
Любили деда, холили,
Теперь в глаза плюют!
Эх, вы, Аники-воины!
420. Со стариками, с бабами
Вам только воевать... —
Тут кончил речь Савельюшка... —
«Ну что ж? — сказали странники. —
Досказывай, хозяюшка,
Свое житье-бытье!»
— Невесело досказывать.
Одной беды бог миловал:
Холерой умер Ситников, —
Другая подошла. —
430. «Наддай!» — сказали странники
(Им слово полюбилося)
И выпили винца...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 02/08/2025 14:25
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 07/08/2025 16:25
- Tay người Đức dù cai trị cũng lâu.
Mà rìu của ta nằm yên chịu đựng
Tức nước vỡ bờ, rồi vùng dậy!
350. Mười tám năm, chúng ta nhẫn nhịn, kiên gan.
Người Đức bắt đầu xây công xưởng mở mang,
Sai người làng đào ngay giếng thật,
Chúng ta có chín người cùng đào đất,
Cùng làm việc đến lúc giữa trưa,
Chúng ta đói bụng. Cần phải được uống ăn,
Người Đức tới: “Sao đào xong ít thế?…”
Và dùng tiếng Đức cằn nhằn ầm ỹ,
Rủa sả chúng ta lai rai, nói đều đều.
Chúng ta run tay chân, bụng đói meo,
360. Mà người Đức chửi lèo nhèo không ngớt
Hắn ta lấy chân đá lung tung đất ướt
Xuống cả giếng đang đào dở chưa xong.
Một cái giếng được đào cẩn thận kinh…
Thật vô tình, ta chạm vai nhè nhẹ
Hích vào người Đức đang la the thé,
Một người khác đẩy anh ta cái nữa thêm,
Và người thứ ba…Chúng ta xúm lại gần bên…
Chỉ hai bước là kề luôn miệng giếng…
Chúng ta chẳng nói ra một tiếng,
370. Không đưa mắt nhìn nhau lấy một lần
Và chung tay, cả nhóm đẩy cùng
Khristian Khristianưch gần sát giếng
Xô anh ta từng tí một vào sát miệng
Rồi ép hắn ta đến giếng dần dần…
Và người Đức rơi xuống giếng nghe uỳnh
Hắn kêu lớn: “Thả dây nào! Cho thang chứ!”
Nhóm chín người của ta dùng xẻng xúc đất,
Hất xuống liền, không phải trả lời.
“Này cho này!” “Này thêm nữa! - Mình ta nói thôi, -
380. Nghe ta bảo, nhóm người Nga đồng loạt
Những chiếc xẻng đều tay hơn gạt đất
“Này cho thêm!” Này thêm nữa!” Cho thêm,
Như chưa hề có giếng đào ở đây, nên
Khi miệng giếng bằng với chung quanh, không dấu vết
Bây giờ chúng ta mới nhìn nhau đoạn kết.
Ông nội dừng lại, chẳng nói thêm
- Sau làm sao nhỉ!
- Tiếp theo mới chán kinh!
Ta đi thị trấn Bui chịu tù khổ sai chứ.
390. Chính ở đó, ta bắt đầu học chữ,
Khi vụ của chúng ta, họ giải quyết xong.
Quyết định toà ra: ta chịu án khổ sai
Và họ nện roi ta mở màn một trận;
Cai tù không đánh ta mà bôi nhọ thật
Do đánh nhau trong tù, tội sai!
Sau đó… ta trốn tù mà thất bại hoài…
Lại bị bắt về. Họ không thèm gượng nhẹ
Mà cứ nện vào đầu ta thật tệ.
Các cai tù trong nhà máy ở đây
400. Trên khắp Xibir vốn nổi danh thay,
Đánh tù nhân là tay nghề cao của chúng
Trước ta bị Salashnikôp đánh đau đớn
Nhức buốt hơn - ta không nhăn nhó bao giờ,
Khi bị đánh ở xưởng máy trong tù.
Có một cai chuyên đánh tù nhân thành thạo!
Y đánh ta như định lột da tàn bạo,
Để lại trăm năm hậu quả chưa quên.
Và cuộc đời thật không dễ chịu luôn.
Gần hai mươi năm ở nơi khổ sai lao lực,
410. Ngót hai chục năm - liên miên chuyển trại
Ta cũng gom được ít tiền giữ lưng,
Khi Nga hoàng ban lệnh đặc xá chung,
Ta có dịp về quê cha đất tổ,
Đã xây chỗ ở này đó,
Và đây là nơi ta sống từ lâu.
Khi ta còn tiền để tiêu,
Con cháu yêu ông nội, chiều ra mặt,
Bây giờ chúng nhổ vào ta ngay trước mắt!
Ôi, các chiến binh Anika dũng mãnh sao!
420. Với đàn bà và người già cả như nhau
Các vị giỏi ra oai hành hạ…
Xaveliushka kể xong chuyện của mình tất cả…
“Nào, rồi sao? - Nhóm du khảo thêm lời. -
Cô hãy kể nốt đi, bà chủ ơi,
Chuyện đời cô nổi trôi ra sao nhỉ?”
- Kể nốt chẳng có gì vui cả
Chúa một lần đã tha cho bất hạnh lướt qua:
Xitnic chết rồi vì bệnh tả gây ra, -
Thì bất hạnh khác tìm đến nhà thăm hỏi. -
430. “Nào thêm nữa! thêm vào!” - nhóm nông dân nói,
(Họ thấy mê mấy từ mới vừa nghe)
Và rót rượu ra cùng uống nhâm nhi…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.