Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga » Phần 1 » Chương 5: Địa chủ
Đăng bởi Tung Cuong vào 27/05/2025 06:59, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 08/06/2025 21:57
Помещик закручинился,
Упал лицом в подушечку,
Потом привстал, поправился:
«Эй, Прошка!» — закричал.
Лакей, по слову барскому,
Принес кувшинчик с водкою
Гаврила Афанасьевич,
260. Откушав, продолжал:
«Бывало, в осень позднюю
Леса твои, Русь-матушка,
Одушевляли громкие
Охотничьи рога.
Унылые, поблекшие
Леса полураздетые
Жить начинали вновь.
Стояли по опушечкам
Борзовщики-разбойники,
270. Стоял помещик сам,
А там, в лесу, выжлятники
Ревели, сорвиголовы,
Варили варом гончие.
Чу! подзывает рог!..
Чу! стая воет! сгрудилась!
Никак, по зверю красному
Погнали?.. улю-лю!
Лисица черно-бурая,
Пушистая, матерая
280. Летит, хвостом метет!
Присели, притаилися,
Дрожа всем телом, рьяные,
Догадливые псы:
Пожалуй, гостья жданная!
Поближе к нам, молодчикам,
Подальше от кустов!
Пора! Ну, ну! не выдай, конь!
Не выдайте, собаченьки!
Эй! улю-лю! родимые!
290. Эй! улю-лю!.. ату!..»
Гаврило Афанасьевич,
Вскочив с ковра персидского,
Махал рукой, подпрыгивал,
Кричал! Ему мерещилось,
Что травит он лису...
Крестьяне молча слушали,
Глядели, любовалися,
Посмеивались в ус...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 27/05/2025 06:59
Đã sửa 5 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 25/12/2025 13:43
Mặt địa chủ vẻ buồn thiu lộ rõ,
Ông úp mặt vào chiếc gối sẵn ở bên,
Sau đó người nhổm hẳn, sửa thẳng lưng
“Ấy, Proshka, - ông kêu to giọng.
Dùng với người hầu, theo ngôn từ, ông quen gọi
Đem bình vốtka lại cho ông
Gavrila Aphanasevich ăn tí chút xong,
260. Tiếp tục chuyện còn đang nói dở
“Rất nhiều lúc, vào cuối thu muộn quá
Rừng của ta, đất mẹ nước Nga,
Tâm hồn ta chắp cánh bay xa
Nhờ tiếng tù và của thợ săn vang mãi.
Rừng cây lá úa mầu, nhìn buồn bã
Lá cây trơ trọi rụng một nửa trên cành
Lại bắt đầu công cuộc hồi sinh.
Trong các bìa rừng đứng luôn ở đó
Giống chó săn mõm dài, chân cao nhỏ,
270. Cả chủ đất cũng túc trực ở bên,
Và trong rừng, thợ chỉ huy chó săn
Đang gào thét, trong vai trừng phạt,
Xua chó sủa và đuổi bắt mồi kì được.
Cầu cho tiếng tù và thổi âm vang!..
Cứ để chó săn rú, xúm lại thành đoàn!
Không có lẽ, chạy theo loài thú đỏ
Cả nhóm đuổi theo?…Hú - hú!
Cáo một con màu rõ xám đen
Trông dáng ranh ma, lông dựng lên
280. Đang bay lượn, quét đuôi dưới thấp!
Chúng dừng nghỉ, giấu mình kín thật
Toàn thân run lên, rất cần mẫn, nhiệt thành,
Những con chó lanh lợi, hiểu nhanh:
Thật là rõ: một vị khách đang mong đợi!
Tiến gần chỗ chúng tôi, nhóm săn tài giỏi,
Đang đi xa khỏi chỗ bụi cây!
Đến lúc rồi. Nào! ngựa ơi, khéo không lộ đây
Đừng làm lộ, những chó săn yêu dấu
Ấy, hú - hú! các con vật thân thương biết mấy
290. Ấy! Bắt đi!… Hú hú!…Vồ đi!…”
Gavrilo Aphanasevich của ta thì
Từ tấm thảm Ba tư nhảy vọt ra phía trước
Tay vẫy vẫy, nhảy cẫng lên theo bước
Miệng kêu! Ông ta tưởng mình như đang
Xua chó lao bắt sống một thỏ con…
Nhóm mugich dỏng tai nghe chăm chú
Đưa mắt nhìn theo đầy thích thú
Miệng cười thầm qua kẽ hở chòm râu…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.