Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga (1863) » Phần 1 » Lời dẫn truyện
Đăng bởi Tung Cuong vào 11/04/2025 18:53, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 28/06/2025 13:58
И улетела пеночка
С своим родимым птенчиком,
А мужики гуськом
К дороге потянулися
Искать столба тридцатого.
Нашли! — Молчком идут
350. Прямехонько, вернехонько
По лесу по дремучему,
Считают каждый шаг.
И как версту отмеряли,
Увидели поляночку —
Стоят на той поляночке
Две старые сосны...
Крестьяне покопалися,
Достали ту коробочку,
Открыли — и нашли
360. Ту скатерть самобранную!
Нашли и разом вскрикнули:
«Эй, скатерть самобранная!
Попотчуй мужиков!»
Глядь — скатерть развернулася,
Откудова ни взялися
Две дюжие руки,
Ведро вина поставили,
Горой наклали хлебушка,
И спрятались опять.
370. «А что же нет огурчиков?»
«Что нет чайку горячего?»
«Что нет кваску холодного?»
Все появилось вдруг...
Крестьяне распоясались,
У скатерти уселися.
Пошел тут пир горой!
На радости целуются,
Друг дружке обещаются
Вперед не драться зря,
380. А с толком дело спорное
По разуму, по-божески.
На чести повести —
В домишки не ворочаться,
Не видеться ни с женами.
Ни с малыми ребятами,
Ни с стариками старыми,
Покуда делу спорному
Решенья не найдут,
Покуда не доведают
390. Как ни на есть доподлинно:
Кому живется счастливо,
Вольготно на Руси?
Зарок такой поставивши,
Под утро как убитые
Заснули мужики...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 11/04/2025 18:53
Đã sửa 6 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 05/05/2026 19:21
Và chim chích vụt bay đi khuất bóng
Cùng với chim con thân yêu bé bỏng,
Còn tốp nông dân rồng rắn theo nhau
Theo đường cái, chân sải bước mau
Tìm cột cây số ba mươi, sau dừng lại.
Đã tìm thấy! Đúng đường rồi, đoàn im lặng
350. Cứ thẳng đường đi, chẳng nói năng,
Họ đi trong rừng rậm rịt, tối tăm,
Đếm từng bước chân đi chính xác.
Từng đoạn một, từng vérsta đo trước,
Rồi thấy khu rừng trống hiện ra -
Đúng khu rừng, hệt chỉ dẫn mà
Có hai cây thông già đứng sẵn…
Cả nhóm bắt tay đào vội hẳn,
Nhấc lên ngay chiếc hộp có phép thần,
Mờ hộp ra thì lập tức thấy liền
360. Khăn trải bàn có phép thần thông ấy!
Vừa tìm thấy, nhóm cùng reo lên vậy:
“Ôi, khăn trải bàn đấy thần tiên!
Hãy dọn cho chúng ta đồ uống ăn liền!”
Nhìn kìa, khăn trải rộng ra dần bốn phía,
Từ đâu đó hiện ra tất cả:
Hai bàn tay lực lưỡng mang ra
Nào rượu thì đem đúng một xô,
Bánh mì xếp cao nguyên một đống,
Rồi đôi tay thần biến đâu mất bóng.
370. “Thế không có dưa chuột muối hay sao?”
“Sao không thấy chè nóng mang vào?”
“Sao không có nước kvas nào lạnh nhỉ?”
Mọi thứ bỗng bày ra luôn như ý…
Tốp nông dân nới dây lưng, chén thả phanh,
Ngồi quanh khăn bàn đầy thức uống, đồ ăn.
Bữa tiệc ê hề, vừa uống ăn, cười nói!
Cùng ôm chặt, hôn nhau vui phởn chí,
Ai cũng hứa một thứ phải theo
Sẽ thôi không vô cớ nện nhau,
380. Có tranh cãi thì biết điều, nhường nhịn
Đấu khẩu sao cho hiền hoà, đúng mực.
Phải cư xử sao lịch thiệp, ôn hoà-
Thề không thèm trở lại nhà,
Định nhất quyết không quay về gặp vợ,
Quyết không gặp con thơ còn nhỏ,
Không gặp cha mẹ già dù vẫn mong,
Một khi tranh cãi chưa ngã ngũ xong,
Chưa tìm thấy lời đáp nghe thông, hiểu rõ,
Một khi chưa tận cùng sáng tỏ
390. Dù ra sao sự thật, vẫn hiểu mà:
Ai là người hạnh phúc ở nước Nga,
Ai là kẻ có tự do đích thực,
Thề bồi với nhau như trên là được,
Trời sáng dần, mỏi mệt thiếp luôn
Ngủ say như chết cả nhóm nông dân…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.