Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
8 bài trả lời: 8 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 16/04/2007 19:29, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 04/09/2008 07:59

秋日偶成

蕭蕭墜葉響庭皋,
病骨纔蘇氣轉豪。
天地斯文從古重,
湖山清興入秋高。
鏡中白髮佳人老,
身外浮名謾爾勞。
緬想故圓三徑菊,
夢魂夜夜上歸舠。

 

Thu nhật ngẫu thành

Tiêu tiêu truỵ diệp hưởng đình cao,
Bệnh cốt tài tô khí chuyển hào.
Thiên địa tư văn tùng cổ trọng,
Hồ sơn thanh hứng nhập thu cao.
Kính trung bạch phát giai nhân lão,
Thân ngoại phù danh mạn nhĩ lao.
Miến tưởng cố viên tam kính cúc,
Mộng hồn dạ dạ thượng quy đao.

 

Dịch nghĩa

Lá rụng tiêu điều nghe tiếng vì vèo ngoài sân
Bệnh nặng vừa khỏi, lấy lại được hào khí
Nền tư văn của trời đất từ xưa vốn được trọng nể
Nguồn cảm hứng với non nước sang mùa thu càng cao
Xem gương thấy tóc đã bạc, cũng già như thiên hạ
Danh hão ở ngoài cái thân con người, chỉ đưa đến sự nhọc mà thôi
Nhớ về vườn cũ xa vời ba luống cúc
Đêm đêm hồn mộng cứ giục lên thuyền để về.


 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (8 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Cao Phan

Nghe lá sân ngoài rụng ủ ê
Bệnh qua, hào khí lại thu về
Tư văn trời đất tôn nghìn thuở
Thu cảm non sông dậy mọi bề
Già giống người, tóc sương rõ rệt
Nhẹ cho ta, danh hão ê chề
Vườn xưa gợi nhớ ba bồn cúc
Đêm mộng lên thuyền giục lại quê.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Đầy sân lá rụng tiếng veo veo,
Bệnh mới lành, mà khí lại hào.
Tự cổ tư văn trời đất trọng,
Sang thu hoài hứng nước non cao.
Soi gương tóc bạ, già rồi đấy,
Theo tục danh hư, nhọc lắm nào.
Tưởng nhớ vườn nhà ba dặng cúc,
Hồn về đêm vẫn gởi chiêm bao.


Nguồn: Đào Duy Anh, Nguyễn Trãi toàn tập, NXB Khoa học xã hội, 1976
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nguyenvandungvicar

Xạc xào tiếng lá rụng ngoài sân
Mới khỏi bệnh nguy tốt sắc thần
Trời đất tự xưa văn nhã trọng
Núi hồ tươi đẹp hứng thu phân
Trong gương đầu bạc đều già cả
Danh hão uổng công khổ luỵ thân
Vẫn nhớ vườn xưa ba lối cúc
Thuyền về tối tối mộng muôn lần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông Xuyên

Lao xao lá rụng sân ngoài,
Bệnh ai vừa khỏi, tình ai dạt dào!
Đạo Nho giá trọng thuở nào,
Cùng hồ, cùng núi, hứng vào ý thu!
Gương soi, đầu tóc trắng phơ,
Thân già đeo cái danh hờ, mệt thêm!!
Nhớ về luống cúc cố viên,
Đêm đêm... hồn mộng muốn lên thuyền về!


Nguồn: Tuyển tập thơ Hán-Việt (nhiều tác giả), Đông Xuyên tuyển dịch, NXB Cảo thơm, 1975
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Tiêu điều lá rụng vọng ngoài sân,
Bệnh nặng mừng qua khởi chí hùng.
Trời đất tư văn theo cổ trọng,
Non sông cảm hứng chớm thu dâng.
Tóc sương trong kính như thiên hạ,
Danh hão ngoài thân chuốc nhọc nhằn.
Vợi nhớ vườn xưa ba khóm trúc,
Đêm đêm thuyền mộng ghé về thăm

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Tế

Xạc xào lá rụng sân nhà
Qua cơn bệnh tật nước da hồng hào
Trời đất tư văn trọng đào
Nước non thu đẹp gợi vào ý thơ
Soi gương thấy tóc bạc phơ
Nhìn mình danh hão, nhọc phờ tấm thân
Nhớ quê luống cúc tần ngần
Đêm đêm mơ thấy quây quần xứ quê


Nguồn: Báo Người cao tuổi, số ngày 4-10-1999
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Đầy sân lá rụng tiếng lao xao,
Cơn ốm vừa qua khí lại hào.
Từ cổ đất trời văn vốn trọng,
Thu sang hồ núi hứng càng cao.
Trong guơng tóc bạc già theo đến,
Cõi thế danh hờ nghĩ mệt sao.
Mong nhớ vườn xưa ba luống cúc,
Đò về tối tối gửi chiêm bao.


Nguồn: Thăng Long thi văn tuyển, Bùi Hạnh Cẩn dịch, NXB Văn học, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Ngoài sân lá rụng tiếng xạc xào,
Bệnh vừa lành, lấy lại khí hao.
Từ cổ tư văn người trọng nể,
Sang thu nguồn hứng non nước cao.
Thấy mình tóc bạc, như thiên hạ.
Danh hão đời, thân nhọc, tâm lao.
Nhớ về vườn cũ xa luống cúc
Giục lên thuyền về, giấc chiêm bao.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời