15.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch
3 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 15/04/2007 20:40, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 03/09/2008 23:30

冤嘆

浮俗升沉五十年,
故山泉石負情緣。
虛名實禍殊堪笑,
眾謗孤忠絕可憐。
數有難逃知有命,
大如未喪也關天。
獄中牘背空遭辱,
金闕何由達寸箋。

 

Oan thán

Phù tục thăng trầm ngũ thập niên,
Cố sơn tuyền thạch phụ tình duyên.
Hư danh thực họa thù kham tiếu,
Chúng báng cô trung tuyệt khả liên.
Số hữu nan đào tri thị mệnh,
Văn như vị táng dã quan thiên.
Ngục trung độc bối không tao nhục,
Kim khuyết hà do đạt thốn tiên.

 

Dịch nghĩa

Nổi chìm trong cảnh phù tục đã năm mươi năm
Đành phụ với khe đá núi cũ
Danh hư mà họa thực, thật đáng buồn cười
Chúng nhạo kẻ trung thành đơn độc thật đáng thương hại
Khó chạy khỏi số trời, biết là có mạng
Nền văn cũng chưa mai một nhờ trời
Trong ngục xem lưng tờ giấy, thật là nhục nhã
Làm sao đạt được tờ giấy (khiếu oan) đến cửa khuyết vàng (cung vua)?


Bài thơ này hẳn là được sáng tác năm Thuận Thiên thứ 2 (1429) lúc tác giả bị bắt giam vì nghi có liên can với tướng Trần Nguyên Hãn, anh em họ ngoại của tác giả, từng theo Lê Lợi tại Lam Sơn nhưng bị Lê Lợi bức tử (trầm mình) vì nghi làm phản.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Cao Phan

Năm mươi năm thế tục bình bồng
Khe núi lòng cam bội ước chung
Cười nạn hư danh, trò thực họa
Thương phường báng bổ kẻ cô trung
Mạng đà định số, làm sao thoát
Trời chửa mất văn, vẫn được dùng
Lao ngục đau nhìn lưng mảnh giấy
Oan tình khó đạt tới hoàng cung.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Năm chục năm chìm nổi với đời,
Non quê khe suối phụ duyên rồi.
Danh hư hoạ thực nên cười quá,
Ghét lũ trung côi đáng xót thôi.
Khó tránh số mình là bởi mệnh,
Chưa tiêu đạo thánh ấy do trời.
Trong lao lưng giấy cam mang nhục,
Cửa khuyết nhờ đâu đạt một lời.


Nguồn: Đào Duy Anh, Nguyễn Trãi toàn tập, NXB Khoa học xã hội, 1976
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Năm mươi năm cảnh đời chìm nổi,
Trót phụ lòng với suối khe xưa.
Danh hư, họa thực buồn chưa,
Chúng nhân báng bổ nhạo người cô trung.
Số đã định khó mong trốn thoát,
Tư văn chưa mai một nhờ trời.
Sau lưng viết giấy mớm lời,
Oan kia sao thấu đến nơi bệ rồng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Chìm nổi năm mươi năm ở đời
Non xưa đá suối phụ tình thôi
Danh hư hoạ thực buồn cười thật
Chúng nhạo cô trung thương phận tôi
Khó thoát số trời tin có mệnh
Chưa tiêu Văn trị cũng do trời
Lưng thư trong ngục xem là nhục
Cửa khuyết mảnh thư có tới nơi?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Năm mươi năm chìm nổi cuộc đời,
Đành phụ với khe đá núi thôi.
Nhạo kẻ đơn độc cần thương hại,
Danh hư hoạ thực, đáng buồn cười.
Khó cãi số trời, biết có mạng,
Nền văn chưa mất cũng nhờ trời.
Lưng thư trong ngục là nhục nhã,
Cửa khuyết vàng sao đạt một lời.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời